@nhadaiphat.bds: Phân khu Mùa Lễ Hội Eco Retreat trung tâm sôi động, đón trọn dòng khách lễ hội, tối ưu khai thác kinh doanh và gia tăng giá trị bền vững cho nhà đầu tư đi trước. #ecoretreat #mualehoi

BĐS Nhà Đại Phát
BĐS Nhà Đại Phát
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 29 January 2026 10:09:43 GMT
419587
602
6
42

Music

Download

Comments

leanhlong1976
76ANHLONG76 :
nhà đẹp
2026-02-06 22:34:32
1
jdjdj.jejje
Tuấn Nguyễn :
rất đẹp và tuyệt vời ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-03-16 00:53:54
1
nghialee.nutritionist
Nghĩa Lê :
Đẹp quá!
2026-01-30 07:57:05
1
sandraphamthanh
Tap hóa Phong Lâm :
Nhà quá đẹp
2026-02-01 00:22:56
1
vu.minh.sn2
vu minh Sơn :
🥰🥰
2026-02-04 13:34:15
1
To see more videos from user @nhadaiphat.bds, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

🪷Có bao giờ bạn tự hỏi… Con người phải chịu đựng đến mức nào mới có thể tìm ra con đường giải thoát cho cả thế gian? Có người nghĩ rằng Đức Phật chỉ ngồi thiền bốn mươi chín ngày dưới cội Bồ-đề rồi thành đạo. Nhưng rất ít người biết rằng, trước đêm giác ngộ vĩ đại ấy là sáu năm dài đằng đẵng, khi Thái tử Tất Đạt Đa đã từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, sống giữa rừng sâu, dốc toàn bộ thân mạng để tìm con đường chấm dứt sinh, già, bệnh, chết. 🪷6 năm tu khổ hạnh, 6 năm ép xác, 6 năm khổ cực, gian nan… Có những pháp khổ hạnh mà chỉ đọc qua, người đời cũng khó có thể tưởng tượng nổi một con người lại có thể vượt qua. Thế nhưng… Điều khiến cả thế gian kính ngưỡng Đức Phật không phải vì Ngài biết chịu khổ, mà vì sau khi đi đến tận cùng của khổ hạnh, Ngài vẫn đủ trí tuệ để nhận ra chân lý: hành hạ thân xác không phải là con đường đưa đến giác ngộ. 🪷Trong Đại Kinh Saccaka (Mahāsaccaka Sutta), chính Đức Phật đã kể lại những năm tháng ấy: “Ta nghĩ: ‘Ta hãy sống bằng một hạt mè, một hạt gạo mỗi ngày.’ Ta chỉ ăn một hạt mè, một hạt gạo mỗi ngày. Do ăn quá ít như vậy, thân thể Ta gầy mòn đến cùng cực. Xương sống nổi lên như một chuỗi hạt. Xương sườn hiện rõ như những cây kèo của một ngôi nhà đổ nát. Con mắt nằm sâu trong hốc mắt như ánh sao phản chiếu dưới đáy giếng sâu. Da đầu nhăn nheo co rúm như trái bầu đắng bị cắt khi còn non rồi phơi dưới nắng gắt. Nếu Ta lấy tay xoa bụng thì chạm phải xương sống; nếu xoa xương sống thì chạm phải bụng. Khi muốn đại tiện hay tiểu tiện, Ta thường ngã quỵ ngay tại chỗ vì thân thể đã kiệt sức. Muốn vuốt thân mình cho đỡ đau thì lông trên người rụng xuống từng nắm.” Không chỉ dừng lại ở đó. Đức Phật còn thực hành nhiều pháp khổ hạnh khác mà ngày nay chỉ nghe qua cũng đủ khiến người ta rùng mình. Có thời gian Ngài cố nín hơi thở thật lâu để chế ngự thân tâm. Hơi thở bị dồn ép đến mức tai phát ra những tiếng động dữ dội, đầu đau như bị khoan, toàn thân nóng rát như bị thiêu đốt. Có lúc Ngài từ chối mọi thức ăn ngon, chỉ sống bằng những thứ người đời bỏ đi. Trong kinh còn ghi rằng, khi thấy bê con vừa thải phân, Ngài đã dùng chính phần phân ấy làm thức ăn để dứt bỏ hoàn toàn sự tham đắm đối với vị ngon của thực phẩm. Đó không phải vì Đức Phật cho rằng những cách ấy là con đường giải thoát. Mà bởi Ngài quyết tâm đi đến tận cùng mọi phương pháp tu khổ hạnh đang được xem là cao quý nhất thời bấy giờ, để tự mình chứng nghiệm đâu là chân lý, đâu là ngõ cụt. 🍂Bằng chính trải nghiệm của mình, Đức Phật kết luận: “Khổ hạnh ép xác này không đưa đến trí tuệ, không đưa đến giác ngộ, không đưa đến Niết-bàn.” Chính từ sự chứng nghiệm ấy, Ngài từ bỏ cực đoan, bước lên con đường Trung đạo và cuối cùng thành tựu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Đọc đến đây… Có lẽ điều khiến chúng ta xúc động không phải là sự đau đớn của Đức Phật, mà là nhìn lại chính mình. Ngày nay, Chỉ ngồi thiền mười lăm phút, hai chân tê một chút, ta đã muốn đổi tư thế. Tụng một thời kinh dài hơn thường lệ, ta đã thấy mệt. Giữ một giới nhỏ, gặp một chút cám dỗ, ta đã tự nhủ: “Thôi, lần này ngoại lệ.” Chỉ một chút nghịch cảnh cũng khiến ta nghĩ rằng mình khổ hơn tất cả… 🍂Trong khi đó… Đức Phật đã từng sống nhiều năm giữa rừng sâu. Thân đau đớn tột cùng. Ấy vậy mà Ngài chưa từng oán trời. Chưa từng trách người. Chưa từng than rằng con đường này quá khó. 🪷Bởi mục đích của Ngài không phải là tìm sự dễ chịu cho bản thân, mà là tìm con đường giải thoát cho vô lượng chúng sinh. Chúng ta có vô số điều kiện thuận lợi mà người xưa chưa từng có. Vậy mà ý chí của chúng ta lại mong manh hơn bao giờ hết. Thực ra, điều làm chúng ta dừng bước không phải vì hoàn cảnh quá khắc nghiệt. Mà vì tâm mình quá dễ thỏa hiệp với sự lười biếng, sự dễ dãi và những lời bào chữa. Đức Phật không chịu khổ để chúng ta tôn sùng sự khổ. Ngài chịu khổ để rồi chỉ cho chúng ta thấy đâu là con đường đúng. Nhớ đến hình ảnh Đức Thế Tôn thân chỉ còn da bọc xương dưới bóng rừng năm xưa, ta sẽ thấy những gian nan mình đang gặp hôm nay thật sự chẳng đáng là bao. #nammobonsuthichcamauniphat #nammoadidaphat #phatgiaonguyenthuy #theravada #loiphatday
🪷Có bao giờ bạn tự hỏi… Con người phải chịu đựng đến mức nào mới có thể tìm ra con đường giải thoát cho cả thế gian? Có người nghĩ rằng Đức Phật chỉ ngồi thiền bốn mươi chín ngày dưới cội Bồ-đề rồi thành đạo. Nhưng rất ít người biết rằng, trước đêm giác ngộ vĩ đại ấy là sáu năm dài đằng đẵng, khi Thái tử Tất Đạt Đa đã từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, sống giữa rừng sâu, dốc toàn bộ thân mạng để tìm con đường chấm dứt sinh, già, bệnh, chết. 🪷6 năm tu khổ hạnh, 6 năm ép xác, 6 năm khổ cực, gian nan… Có những pháp khổ hạnh mà chỉ đọc qua, người đời cũng khó có thể tưởng tượng nổi một con người lại có thể vượt qua. Thế nhưng… Điều khiến cả thế gian kính ngưỡng Đức Phật không phải vì Ngài biết chịu khổ, mà vì sau khi đi đến tận cùng của khổ hạnh, Ngài vẫn đủ trí tuệ để nhận ra chân lý: hành hạ thân xác không phải là con đường đưa đến giác ngộ. 🪷Trong Đại Kinh Saccaka (Mahāsaccaka Sutta), chính Đức Phật đã kể lại những năm tháng ấy: “Ta nghĩ: ‘Ta hãy sống bằng một hạt mè, một hạt gạo mỗi ngày.’ Ta chỉ ăn một hạt mè, một hạt gạo mỗi ngày. Do ăn quá ít như vậy, thân thể Ta gầy mòn đến cùng cực. Xương sống nổi lên như một chuỗi hạt. Xương sườn hiện rõ như những cây kèo của một ngôi nhà đổ nát. Con mắt nằm sâu trong hốc mắt như ánh sao phản chiếu dưới đáy giếng sâu. Da đầu nhăn nheo co rúm như trái bầu đắng bị cắt khi còn non rồi phơi dưới nắng gắt. Nếu Ta lấy tay xoa bụng thì chạm phải xương sống; nếu xoa xương sống thì chạm phải bụng. Khi muốn đại tiện hay tiểu tiện, Ta thường ngã quỵ ngay tại chỗ vì thân thể đã kiệt sức. Muốn vuốt thân mình cho đỡ đau thì lông trên người rụng xuống từng nắm.” Không chỉ dừng lại ở đó. Đức Phật còn thực hành nhiều pháp khổ hạnh khác mà ngày nay chỉ nghe qua cũng đủ khiến người ta rùng mình. Có thời gian Ngài cố nín hơi thở thật lâu để chế ngự thân tâm. Hơi thở bị dồn ép đến mức tai phát ra những tiếng động dữ dội, đầu đau như bị khoan, toàn thân nóng rát như bị thiêu đốt. Có lúc Ngài từ chối mọi thức ăn ngon, chỉ sống bằng những thứ người đời bỏ đi. Trong kinh còn ghi rằng, khi thấy bê con vừa thải phân, Ngài đã dùng chính phần phân ấy làm thức ăn để dứt bỏ hoàn toàn sự tham đắm đối với vị ngon của thực phẩm. Đó không phải vì Đức Phật cho rằng những cách ấy là con đường giải thoát. Mà bởi Ngài quyết tâm đi đến tận cùng mọi phương pháp tu khổ hạnh đang được xem là cao quý nhất thời bấy giờ, để tự mình chứng nghiệm đâu là chân lý, đâu là ngõ cụt. 🍂Bằng chính trải nghiệm của mình, Đức Phật kết luận: “Khổ hạnh ép xác này không đưa đến trí tuệ, không đưa đến giác ngộ, không đưa đến Niết-bàn.” Chính từ sự chứng nghiệm ấy, Ngài từ bỏ cực đoan, bước lên con đường Trung đạo và cuối cùng thành tựu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Đọc đến đây… Có lẽ điều khiến chúng ta xúc động không phải là sự đau đớn của Đức Phật, mà là nhìn lại chính mình. Ngày nay, Chỉ ngồi thiền mười lăm phút, hai chân tê một chút, ta đã muốn đổi tư thế. Tụng một thời kinh dài hơn thường lệ, ta đã thấy mệt. Giữ một giới nhỏ, gặp một chút cám dỗ, ta đã tự nhủ: “Thôi, lần này ngoại lệ.” Chỉ một chút nghịch cảnh cũng khiến ta nghĩ rằng mình khổ hơn tất cả… 🍂Trong khi đó… Đức Phật đã từng sống nhiều năm giữa rừng sâu. Thân đau đớn tột cùng. Ấy vậy mà Ngài chưa từng oán trời. Chưa từng trách người. Chưa từng than rằng con đường này quá khó. 🪷Bởi mục đích của Ngài không phải là tìm sự dễ chịu cho bản thân, mà là tìm con đường giải thoát cho vô lượng chúng sinh. Chúng ta có vô số điều kiện thuận lợi mà người xưa chưa từng có. Vậy mà ý chí của chúng ta lại mong manh hơn bao giờ hết. Thực ra, điều làm chúng ta dừng bước không phải vì hoàn cảnh quá khắc nghiệt. Mà vì tâm mình quá dễ thỏa hiệp với sự lười biếng, sự dễ dãi và những lời bào chữa. Đức Phật không chịu khổ để chúng ta tôn sùng sự khổ. Ngài chịu khổ để rồi chỉ cho chúng ta thấy đâu là con đường đúng. Nhớ đến hình ảnh Đức Thế Tôn thân chỉ còn da bọc xương dưới bóng rừng năm xưa, ta sẽ thấy những gian nan mình đang gặp hôm nay thật sự chẳng đáng là bao. #nammobonsuthichcamauniphat #nammoadidaphat #phatgiaonguyenthuy #theravada #loiphatday

About