@04vido: do you, for you. 31/365 #fyp #motivation #hopecore #genz #creatorsearchinsights

david
david
Open In TikTok:
Region: CA
Sunday 01 February 2026 05:12:03 GMT
4632305
801089
5159
122425

Music

Download

Comments

mustafa_wh1
Mustafa_wh :
i swear on my life i will quit vaping at 15k likes
2026-02-24 22:03:26
16072
eljiah027629
♡𝓔𝓵𝓳𝓲𝓪𝓱♡ :
its not that easy for me bro
2026-02-21 07:13:03
34779
secret.acc.nr1
🪽 :
Just realized i dont live my life how i want to.
2026-02-21 00:24:37
12576
whatsupppuhhh
️ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
Because I’m a scared ass bih
2026-02-22 00:49:33
4481
nanabananahehe7
✮✭✩ :
because it's not that simple to not care about how people see you and if they see all your potential, all the cool and unique things about you and what you really are (i just feel not seen and that all of these things that people might love about me just go to waste)
2026-09-16 17:24:59
0
st4rivy8
Ivy^^RoysLuv<3 :
I’m scared of being judged:(
2026-09-16 23:54:55
0
zifiiiiiii
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴￴ ￴ ￴ :
Actually, I cut my bangs, but everyone said it didn't suit me, but I consider myself beautiful with my bangs, so they're probably all just jealous 🙃
2026-02-21 10:15:42
2496
ener0499
ener :
But they think I was dragged through a bush
2026-09-08 17:16:14
1
yamishkp79
Yamis-⦻ :
But it hurts when they talk to me like that
2026-02-24 01:04:24
2759
jjucakes
Elle :
it's your life, not theirs. got it.
2026-04-28 01:59:45
6
cey.cey170
￴ ￴ ￴ ￴ :
Its not that easy for me man..
2026-03-17 20:14:20
100
unc_kennedy0
bills&leon :
2026-02-21 20:53:13
1001
invertedd9
xavi :
: Let's apologize to God. Lord, I’m sorry for my sins and i keep saying I will stop my bad habits, and I keep doing them. I hope you can apologize. I’m sorry that I’m always scared of judgement day, even though I might not have to. I’m sorry that I hate how I look, when you made me the way you like. Im sorry for not living for you, and worrying about other things instead of spreading the gospel. Im sorry for being lazy, for saying “I’ll pray later” and I never prayed that day, but today is the day I’m spreading the gospel. I am trying my best to grow closer to you and I hope you can forgive me in Jesus name we say amen 🙏
2026-04-01 02:34:26
2
m4rzu0
-_-marzu^_^ :
actually W video
2026-02-21 03:41:09
301
stylahrz
. :
im not crying you are
2026-02-01 14:27:09
541
iloveyoumorgan.r
cherrywavess :
typed this out last night.
2026-07-26 01:27:39
7
chososglazer69
🐊 :
is he crying?
2026-02-22 23:35:26
384
idkanyname116
Just me and my thoughts :
I love being alone cuz thats when i can decide freely what i want but i hate being alone cuz i cant share one happy thing with anyone.
2026-02-21 19:42:08
16
x_valst3r_x
val3nz1lla!🦍🪽 :
thanks dude keep doing what ur good at!
2026-02-21 07:07:26
139
raevriaa
raevriaa :
bc im sensitive
2026-02-24 03:47:11
82
hanaki488
⋆˚ 𝜗𝜚˚⋆ Himari˚ ༘ ೀ⋆。˚ :
You such true man
2026-02-24 14:16:24
74
ellengronberg
Ellen😘 :
No, why do they care
2026-02-21 10:17:16
15
To see more videos from user @04vido, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Khánh Huy thành người cũ của Hoàng ngót nghét đã 2 tháng. Không ai biết, 2 tháng đó với em chả khác gì địa ngục. Huy không chặn em nữa, nhưng tin nhắn em gửi đi không còn được đáp lại, những lời hỏi thăm không có câu trả lời, và ánh mắt từng nhìn em với vẻ đắm đuối dịu dàng, nay lạnh tanh tựa những ngày bên nhau chỉ là một giấc mơ. 2 tháng đó, Hoàng liên tục xuất hiện trong tầm mắt Huy, cố gắng cho anh thấy sự hiện diện của mình, nhưng anh chỉ liếc qua rồi dời đi ánh mắt, như một người dưng xa lạ vô tình bước qua đời em. Tựa em chỉ là một mảnh ký ức nhạt nhòa mà anh muốn quên đi. — Olympic mùa hè diễn ra vào một ngày nắng đẹp ở xứ Paris. Hoàng bay đến tận Pháp để cổ vũ Huy.  Anh quả nhiên là hạt giống vượt trội của giới bơi lội Hàn Quốc, trong sự vỡ òa hạnh phúc, anh giành chức vô địch, tự mình leo lên chiếc ngai vàng với kỷ lục cao nhất 10 năm trở lại đây. Giữa dòng người hân hoan hỗn loạn, Hoàng đứng trên khán đài, lặng lẽ vui mừng cho chiến thắng của chàng trai mà chính em đã vụt mất. Ngay lúc này, em khao khát được lao xuống ôm chầm lấy Huy. Nhưng với tư cách gì? Là em tự tay đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình, và khi anh thật sự rời đi, người đau đớn nhất, hóa ra vẫn là em. — Buổi tối, Hoàng đi dạo một mình bên dòng sông Seine dưới tiết trời se lạnh. Chợt em thấy bóng dáng quen thuộc đứng trên cầu. Là Huy, bên cạnh anh là một chàng trai mà em không quen. Cậu ấy có đôi mắt tròn rất đẹp, kiểu người nhìn vào là muốn yêu ngay ấy. Em thấy anh trao chiếc huy chương quý giá của mình cho cậu ấy, cậu cười, giơ điện thoại lên chụp ảnh và nở nụ cười như thể cậu là người hạnh phúc nhất thế giới. À, thì ra em đã thua từ lâu rồi. — Ngồi trên máy bay, Hoàng ngắm nhìn Paris lần cuối, thành phố đẹp đến nao lòng, nhưng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay em lại đắng chát. Paris hoa lệ, Hoa cho người, lệ cho em. — Thế vận hội kết thúc, Huy cũng trở về nước được một thời gian, và rồi anh nhận ra.. Hoàng không còn xuất hiện trước mặt anh nữa. Không còn những cuộc gọi ồn ào lúc nửa đêm, và cả những dòng tin nhắn cố chấp đến phiền phức quấu rầy anh mỗi ngày, ngay cả Nghiêm Sơn Hoàng, tất cả đều biến mất. Như thể chưa từng tồn tại. Huy khó chịu, anh nhớ em đến phát điên, nhưng biết sao được, em là người đẩy anh ra, chẳng lẽ bây giờ lại mặt dày đến cầu xin quay lại? Anh mệt rồi. — Một ngày nọ, vừa bước ra khỏi trung tâm huấn luyện, Huy gặp Huân, anh họ của Hoàng. Vốn định lướt qua, nhưng Huân đã giữ anh lại. “Khánh Huy phải không?” “Nghe nói cậu là người yêu Hoàng” Huy khựng lại hai giây, rồi sửa lại. “Người yêu cũ” “À..Xin lỗi” “Mấy tuần trước cậu có thi đấu ở Paris đúng chứ?” “Thì?” “Mấy tuần trước Hoàng cũng ở Paris” “Nhưng từ lúc đó tôi không liên lạc được với em ấy nữa” Huân chưa hỏi hết đã bắt gặp cái cau mày thật chặt của Huy. “Em ấy đến Paris làm gì?” “Đi cổ vũ cho cậu chứ làm gì?” “Tôi tưởng cậu biết” Tai Huy ù đi, tâm trí anh bắt đầu hỗn loạn, nghĩa là dáng người quen thuộc hôm chung kết, anh không nhìn nhầm. Sự bất an khiến Huy mất phương hướng, khi lấy lại tỉnh táo, anh thấy mình đã đứng trước căn hộ của em từ lúc nào. Do dự, cuối cùng anh vẫn bấm mật khẩu. 1402—sinh nhật anh. Bước vào căn hộ tối hù vì không bật đèn, mùi hương quen thuộc khiến anh thoáng khựng lại. Tất cả vẫn nguyên vẹn như trước, chỉ có anh là thay đổi. Khi cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra, hình ảnh Hoàng nằm co ro trên giường đập thẳng vào mắt Huy. Điều hòa bật thấp độ, chiếc chăn khẽ rung lên theo từng cơn run rẩy của người đang cuộn bên trong. Khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Hoàng hiện ra dưới lớp chăn dày, đôi mắt em lờ đờ mụ mị, đôi môi trước kia vốn hồng hào nay đỏ lựng vì nhiệt độ trong cơ thể tăng cao. Em bây giờ trông mỏng manh đến mức tưởng như gió thổi là bay. Huy nhẹ nhàng lật chăn ra, cơ thể em co rúm lại vì cơn sốt hoành hành, rõ ràng đã gầy đi rất nhiều. Huy áp tay mình lên trán em, cơn nóng bỏng rát khiến anh nhíu mày chặt hơn, sao lại để sốt cao thế này? “Hoàng, em còn tỉnh không?” “Nhìn anh” — Còn trong cmt — #pov  #Keonhyeon  #fyp  #viral  #xh
Khánh Huy thành người cũ của Hoàng ngót nghét đã 2 tháng. Không ai biết, 2 tháng đó với em chả khác gì địa ngục. Huy không chặn em nữa, nhưng tin nhắn em gửi đi không còn được đáp lại, những lời hỏi thăm không có câu trả lời, và ánh mắt từng nhìn em với vẻ đắm đuối dịu dàng, nay lạnh tanh tựa những ngày bên nhau chỉ là một giấc mơ. 2 tháng đó, Hoàng liên tục xuất hiện trong tầm mắt Huy, cố gắng cho anh thấy sự hiện diện của mình, nhưng anh chỉ liếc qua rồi dời đi ánh mắt, như một người dưng xa lạ vô tình bước qua đời em. Tựa em chỉ là một mảnh ký ức nhạt nhòa mà anh muốn quên đi. — Olympic mùa hè diễn ra vào một ngày nắng đẹp ở xứ Paris. Hoàng bay đến tận Pháp để cổ vũ Huy. Anh quả nhiên là hạt giống vượt trội của giới bơi lội Hàn Quốc, trong sự vỡ òa hạnh phúc, anh giành chức vô địch, tự mình leo lên chiếc ngai vàng với kỷ lục cao nhất 10 năm trở lại đây. Giữa dòng người hân hoan hỗn loạn, Hoàng đứng trên khán đài, lặng lẽ vui mừng cho chiến thắng của chàng trai mà chính em đã vụt mất. Ngay lúc này, em khao khát được lao xuống ôm chầm lấy Huy. Nhưng với tư cách gì? Là em tự tay đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình, và khi anh thật sự rời đi, người đau đớn nhất, hóa ra vẫn là em. — Buổi tối, Hoàng đi dạo một mình bên dòng sông Seine dưới tiết trời se lạnh. Chợt em thấy bóng dáng quen thuộc đứng trên cầu. Là Huy, bên cạnh anh là một chàng trai mà em không quen. Cậu ấy có đôi mắt tròn rất đẹp, kiểu người nhìn vào là muốn yêu ngay ấy. Em thấy anh trao chiếc huy chương quý giá của mình cho cậu ấy, cậu cười, giơ điện thoại lên chụp ảnh và nở nụ cười như thể cậu là người hạnh phúc nhất thế giới. À, thì ra em đã thua từ lâu rồi. — Ngồi trên máy bay, Hoàng ngắm nhìn Paris lần cuối, thành phố đẹp đến nao lòng, nhưng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay em lại đắng chát. Paris hoa lệ, Hoa cho người, lệ cho em. — Thế vận hội kết thúc, Huy cũng trở về nước được một thời gian, và rồi anh nhận ra.. Hoàng không còn xuất hiện trước mặt anh nữa. Không còn những cuộc gọi ồn ào lúc nửa đêm, và cả những dòng tin nhắn cố chấp đến phiền phức quấu rầy anh mỗi ngày, ngay cả Nghiêm Sơn Hoàng, tất cả đều biến mất. Như thể chưa từng tồn tại. Huy khó chịu, anh nhớ em đến phát điên, nhưng biết sao được, em là người đẩy anh ra, chẳng lẽ bây giờ lại mặt dày đến cầu xin quay lại? Anh mệt rồi. — Một ngày nọ, vừa bước ra khỏi trung tâm huấn luyện, Huy gặp Huân, anh họ của Hoàng. Vốn định lướt qua, nhưng Huân đã giữ anh lại. “Khánh Huy phải không?” “Nghe nói cậu là người yêu Hoàng” Huy khựng lại hai giây, rồi sửa lại. “Người yêu cũ” “À..Xin lỗi” “Mấy tuần trước cậu có thi đấu ở Paris đúng chứ?” “Thì?” “Mấy tuần trước Hoàng cũng ở Paris” “Nhưng từ lúc đó tôi không liên lạc được với em ấy nữa” Huân chưa hỏi hết đã bắt gặp cái cau mày thật chặt của Huy. “Em ấy đến Paris làm gì?” “Đi cổ vũ cho cậu chứ làm gì?” “Tôi tưởng cậu biết” Tai Huy ù đi, tâm trí anh bắt đầu hỗn loạn, nghĩa là dáng người quen thuộc hôm chung kết, anh không nhìn nhầm. Sự bất an khiến Huy mất phương hướng, khi lấy lại tỉnh táo, anh thấy mình đã đứng trước căn hộ của em từ lúc nào. Do dự, cuối cùng anh vẫn bấm mật khẩu. 1402—sinh nhật anh. Bước vào căn hộ tối hù vì không bật đèn, mùi hương quen thuộc khiến anh thoáng khựng lại. Tất cả vẫn nguyên vẹn như trước, chỉ có anh là thay đổi. Khi cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra, hình ảnh Hoàng nằm co ro trên giường đập thẳng vào mắt Huy. Điều hòa bật thấp độ, chiếc chăn khẽ rung lên theo từng cơn run rẩy của người đang cuộn bên trong. Khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Hoàng hiện ra dưới lớp chăn dày, đôi mắt em lờ đờ mụ mị, đôi môi trước kia vốn hồng hào nay đỏ lựng vì nhiệt độ trong cơ thể tăng cao. Em bây giờ trông mỏng manh đến mức tưởng như gió thổi là bay. Huy nhẹ nhàng lật chăn ra, cơ thể em co rúm lại vì cơn sốt hoành hành, rõ ràng đã gầy đi rất nhiều. Huy áp tay mình lên trán em, cơn nóng bỏng rát khiến anh nhíu mày chặt hơn, sao lại để sốt cao thế này? “Hoàng, em còn tỉnh không?” “Nhìn anh” — Còn trong cmt — #pov #Keonhyeon #fyp #viral #xh

About