@ru_q987: #لا تفوتون الفرصة بنات #فرصة_عمل_من_المنزل

رائدة أعمال
رائدة أعمال
Open In TikTok:
Region: IQ
Wednesday 04 February 2026 13:30:55 GMT
3754
98
36
70

Music

Download

Comments

user1031583821229
كوزمتك ميلانو :
تم
2026-05-26 07:41:32
7
user4163227162779
جوهرة 🤎 :
تمم
2026-05-31 13:58:49
3
_all2__
بَ. :
تم اني محتاجه شغل بس على الواتساب لان ماعندي تلي
2026-06-01 14:08:03
4
m_m_m_m981
الغࢪࢪيبهه̣؍ً⇣𖤍🖤،␦ُ. . :
تمم
2026-04-04 10:41:42
7
user2794726008380
ورده الربيع :
تم
2026-03-13 17:13:19
6
z.h.u.18
أطياف✨🍁 :
✨🍁:تعالن اعلمجن على التداول.. تتعلمن وانتن بل بيت طلعن خير من الله... لا مندوبه ولا تسويق.. 🤍..
2026-06-02 09:14:51
2
maa_h18
مِيم | 𝙈𝙚𝙈!✨🦋 :
تم
2026-05-19 13:16:48
7
zghibc
مؤلمه 💔 :
تم
2026-05-31 09:39:25
6
xvp_78
كوزمتك نـود 🐧 :
تم
2026-05-11 06:24:11
7
user4054474794822
كوزمتك كوكيز :
تم
2026-05-31 19:33:52
2
owp_nsk
أزو 💜🦋 :
تم
2026-05-08 18:11:21
5
a25z16
لَحًبً𝐴 :
تمم
2026-03-10 16:31:05
5
om.zahraa0218
Om Zahraa :
تم
2026-04-17 14:24:52
5
h0958543
ّ :
تم
2026-03-10 17:35:29
6
user557363600149
للـيل'🪐 :
تم
2026-02-19 17:15:37
7
user4568482254914
ثقتي بربي تگفيني :
تم
2026-02-17 06:50:32
5
z_ioe12
يا علي مدد :
تم
2026-02-04 21:00:05
5
user16006372247334
الصمت لقتي :
تم
2026-02-09 18:53:14
5
awat_677
𝑨𝒗𝒊𝒏🖤 :
تم
2026-06-25 18:40:38
1
user5325070987278
🦅بنت سلطان جبر 🦅 :
محتاجه عمل
2026-06-23 17:33:16
1
user5325070987278
🦅بنت سلطان جبر 🦅 :
تم
2026-06-23 17:32:50
1
mhmadmhmad9513
عباس محمد :
تم
2026-06-05 20:54:52
1
user4459773205302
وٌلَأّيِّهّ ✨🌝 :
تم
2026-06-04 18:15:10
1
user2221996505974
حيدر الحب❤️🥰 :
تم
2026-06-02 18:51:04
2
200m162
رُوح :
تم
2026-05-23 11:27:05
2
To see more videos from user @ru_q987, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hỏi rằng tôi đã quên chưa? Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn. là hai câu kết của bài thơ “Tôi còn nhớ lắm” của Nguyễn Bính, in trong tập Hương cố nhân (1941).   -Lều gianh hết cả than hồng, Một trang gió lạnh, mấy dòng thơ mưa. Hỏi rằng tôi đã quên chưa? Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn.   Cái hay của hai câu thơ nằm ở sự giản dị đến tận cùng. Không than khóc dữ dội, không trách móc, chỉ là một lời đáp rất khẽ: “Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn.” Chính sự bình thản ấy lại khiến nỗi buồn trở nên sâu và day dứt hơn. Đây cũng là nét đặc trưng trong thơ tình của Nguyễn Bính: mộc mạc, chân thành nhưng ám ảnh lâu dài. Có những nỗi nhớ không còn mang theo hy vọng đoàn viên. Chúng chỉ lặng lẽ ở lại, như mùi hương còn vương trên một chiếc áo cũ, như một con đường đã lâu không bước đến nhưng vẫn nhớ từng hàng cây, từng góc phố. Người ta thường nghĩ quên là dấu hiệu của sự chữa lành. Nhưng có lẽ không phải. Có những người, dù đã đi qua cả một đời nhau, vẫn không thể quên. Không phải vì còn muốn quay lại, mà vì họ đã trở thành một phần ký ức. Giống như mùa thu không thể quên chiếc lá cuối cùng đã từng rời cành. “Tôi còn nhớ lắm” không phải là câu chuyện về sự níu kéo. Đó là lời kể của một trái tim đã học được cách sống chung với những điều không thể thay đổi. Ở đó có những cuộc gặp gỡ đẹp đến mức cả đời chỉ cần một lần cũng đủ. Có những cuộc chia ly không một lời oán trách, chỉ còn lại khoảng lặng dài hơn mọi lời giải thích. Thời gian có thể phủ bụi lên ký ức, nhưng không thể xóa đi những gì đã từng được yêu thương bằng tất cả sự chân thành. Rồi sẽ có một ngày, khi ai đó vô tình hỏi: “Đã quên chưa?” Ta sẽ mỉm cười rất nhẹ. Không còn nước mắt. Không còn trách móc. Cũng chẳng còn mong người quay về. Chỉ là trong một góc rất yên của tâm hồn, vẫn có một tiếng nói khẽ khàng: “Tôi còn nhớ lắm… và thưa: rất buồn.” Bởi có những nỗi buồn, không cần phải quên mới có thể sống tiếp. Chỉ cần đủ dịu dàng để mang theo chúng như mang theo một phần của cuộc đời mình. Liệu quên đi một người là một loại bản lĩnh, hay chỉ đơn giản là sự cam chịu để nỗi buồn không còn cơ hội gọi tên?
Hỏi rằng tôi đã quên chưa? Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn. là hai câu kết của bài thơ “Tôi còn nhớ lắm” của Nguyễn Bính, in trong tập Hương cố nhân (1941). -Lều gianh hết cả than hồng, Một trang gió lạnh, mấy dòng thơ mưa. Hỏi rằng tôi đã quên chưa? Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn. Cái hay của hai câu thơ nằm ở sự giản dị đến tận cùng. Không than khóc dữ dội, không trách móc, chỉ là một lời đáp rất khẽ: “Tôi còn nhớ lắm, và thưa: rất buồn.” Chính sự bình thản ấy lại khiến nỗi buồn trở nên sâu và day dứt hơn. Đây cũng là nét đặc trưng trong thơ tình của Nguyễn Bính: mộc mạc, chân thành nhưng ám ảnh lâu dài. Có những nỗi nhớ không còn mang theo hy vọng đoàn viên. Chúng chỉ lặng lẽ ở lại, như mùi hương còn vương trên một chiếc áo cũ, như một con đường đã lâu không bước đến nhưng vẫn nhớ từng hàng cây, từng góc phố. Người ta thường nghĩ quên là dấu hiệu của sự chữa lành. Nhưng có lẽ không phải. Có những người, dù đã đi qua cả một đời nhau, vẫn không thể quên. Không phải vì còn muốn quay lại, mà vì họ đã trở thành một phần ký ức. Giống như mùa thu không thể quên chiếc lá cuối cùng đã từng rời cành. “Tôi còn nhớ lắm” không phải là câu chuyện về sự níu kéo. Đó là lời kể của một trái tim đã học được cách sống chung với những điều không thể thay đổi. Ở đó có những cuộc gặp gỡ đẹp đến mức cả đời chỉ cần một lần cũng đủ. Có những cuộc chia ly không một lời oán trách, chỉ còn lại khoảng lặng dài hơn mọi lời giải thích. Thời gian có thể phủ bụi lên ký ức, nhưng không thể xóa đi những gì đã từng được yêu thương bằng tất cả sự chân thành. Rồi sẽ có một ngày, khi ai đó vô tình hỏi: “Đã quên chưa?” Ta sẽ mỉm cười rất nhẹ. Không còn nước mắt. Không còn trách móc. Cũng chẳng còn mong người quay về. Chỉ là trong một góc rất yên của tâm hồn, vẫn có một tiếng nói khẽ khàng: “Tôi còn nhớ lắm… và thưa: rất buồn.” Bởi có những nỗi buồn, không cần phải quên mới có thể sống tiếp. Chỉ cần đủ dịu dàng để mang theo chúng như mang theo một phần của cuộc đời mình. Liệu quên đi một người là một loại bản lĩnh, hay chỉ đơn giản là sự cam chịu để nỗi buồn không còn cơ hội gọi tên?"🌿🌿 #gockhuat #quenhayvannho #langle #

About