holahola_245 :
Đó là lần cuối mình gặp. Em cũng chuẩn bị tâm lí từ trước, nên hôm đó em không muốn ngủ, em chỉ muốn ở đó ngắm anh... Chỉ vì tình yêu của anh và em là hai khái niệm khác nhau. Tình yêu của em nhẹ nhàng và cần sự an toàn, tình yêu của anh mãnh liệt nhưng đôi lúc cũng yên như biển lặng khiến em cảm giác mình đang cô đơn. Cuối năm, bận rộn, xa cách, hiểu lầm xảy ra với tần suất lớn khiến em như bị dồn vào đường cùng. Em rất vui khi anh có thể chia sẻ cảm xúc cùng em nhưng em rất đau khi những lần anh buồn, anh khóc đó đều là vì em. Sau mỗi lần anh đều tha thứ cho em và nói với em “Dù em có ra sao anh vẫn yêu em” và anh đã làm được. Còn em thì suy nghĩ quá nhiều mà hết lần này đến lần khác khiến anh thất vọng. Em muốn bù đắp lắm chứ nhưng không biết phải hành động như thế nào, cũng chẳng được bao lâu lại gây thêm phiền phức cho anh. Em hận bản thân vì chẳng giúp được gì cho anh cả. Em không thể thoải mái trong mqh như vậy, em biết anh cũng vậy. Có thể tâm sự với nhau sẽ giúp ta cảm thông cho nhau hơn, vấn đề đấy có lẽ vẫn được giải quyết, nhưng buồn là ta không có thời gian để dành thời gian chậm lại cho nhau. Kết cục là tan vỡ, em không muốn phiền anh nữa (cuộc sống anh không hề dễ dàng mà còn thêm gánh nặng là em). Em rời đi để anh được nhẹ nhõm, và em thật sự mong anh sẽ nhẹ nhõm. Tìm được một người đồng hành khiến anh an tâm và thoải mái. Còn em sẽ ở sau đây, cố gắng để tương lai anh có cần giúp đỡ, em sẽ có đủ khả năng để hỗ trợ (dẫu ta không còn là bạn bè, dẫu anh đã chặn em rồi). Anh là người tốt thật sự, em mong cho người mới sẽ có thể yêu thương anh thật lòng, ở bên anh lâu dài☺️…
2026-04-20 07:18:24