@omailover: thạch nho #slime #omailover #viral #xuhuong #fyp

ô mai
ô mai
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 08 February 2026 04:11:00 GMT
198371
3670
100
260

Music

Download

Comments

bichtrinh007
thảo thích vẽ✨️🎨 :
ủa mùi bột gum có khó chịu hok ạ
2026-02-09 02:37:39
15
phng35990
Bunny🐰 :
T biết hả
2026-02-08 09:25:22
7
sandwich.kp.pate
Martin_byeonwooseok :
Ê trong đây có ai ko thích chs slime nước ko t chỉ thích chs slime dẻo thôi(ko to6 ạ)
2026-03-02 10:48:31
2
h.l.kutu
★✭BL4CK✭★ :
1ph15 thấy ớn🥰
2026-02-08 05:37:02
1
aeecjmdy141520
aeecjmdy141520 :
舒壓
2026-08-07 07:37:02
0
trung.thanh0271
trung thanh03333 :
t
2026-06-09 14:28:20
0
queenje68
Gengsta girl🫪 :
water slime ?
2026-04-08 12:12:27
0
ky.an242
KY AN :
Đã
2026-04-11 03:23:12
0
b438632
Martin oiiiii😍 :
t thích xem bả chơi slime nước hơn á😅😅😅
2026-05-18 12:05:17
1
rubydayne97
💤нuệ cuтᴇ. ッ FF💤 :
ko sớm!!
2026-02-09 11:48:09
3
barep.jember
indah fitri :
ff
2026-03-30 13:18:10
0
user.777_108
~sahbazoovv~ :
2026-03-08 05:39:58
3
c.con8561
Bảo Ngọc ⋆˚꩜。🐟 :
Sớm ô mai ơi
2026-02-08 04:15:17
0
lovelymoonyy6
l u f f y ⭐️ :
Sớm
2026-02-08 04:51:20
1
oanhcute001
oanh oanh là mặt trời nhỏ 🫥🌞 :
người chơi silam chính hiệu 😂
2026-04-04 10:37:43
0
na.huynh24
Na Huynh :
aka
2026-02-14 09:42:37
0
hoatuoiyhoaphanthiet
Hoatuoiyhoaphanthiet :
2026-02-19 07:24:24
0
rina.collarga
💗💙 it's me cute na babae💗💙 :
ano daw Sabi nila???
2026-04-08 04:07:15
0
life.w01
yêu cái đth • bạn bè :
slime mắt ối hả=)
2026-03-04 11:16:56
0
hnhtng528
Annie🌸 :
Cho xin video ạ
2026-03-02 04:59:42
0
minhynnguyn68
nidalineperecosahubameocuraso :
mua ở đâu vậy ạ
2026-03-08 06:53:10
0
xinhgaiis1thg._
vợ sean :
ô mai ơi em từ vid rửa cái slime màu cháo lòng á ô mai nhớ em k😭
2026-02-08 04:19:33
0
To see more videos from user @omailover, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Vì sao Hàn Tín rời bỏ Hạng Vũ để theo Lưu Bang? Trong lịch sử loạn thế cuối thời Tần, nếu nói về sức mạnh quân sự, có lẽ không ai vượt qua được Hạng Vũ. Ông là người “lực bạt sơn hà”, từng đánh tan quân Tần, chư hầu nghe danh đều khiếp sợ. Còn Lưu Bang lúc đầu chỉ là một đình trưởng nhỏ bé, xuất thân thấp kém, nhiều lần bị xem thường. Thế nhưng cuối cùng, người thắng thiên hạ lại là Lưu Bang, còn Hạng Vũ tự vẫn ở Ô Giang. Và người góp phần thay đổi cục diện ấy chính là Hàn Tín. Điều đáng suy ngẫm là: vì sao Hàn Tín lại rời bỏ Hạng Vũ để theo Lưu Bang? Thoạt nhìn, nhiều người nghĩ đó là lựa chọn vì lợi ích hay vì thời thế. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đây thực ra là một bài học lớn về cách nhìn người, dùng người và thành bại của đời người. Khi còn ở dưới trướng Hạng Vũ, Hàn Tín chỉ là một Chấp Kích Lang nhỏ bé. Ông từng nhiều lần hiến kế, nhưng không được trọng dụng. Không phải Hàn Tín không có tài, mà là Hạng Vũ không nhìn thấy tài năng ấy. Người quá mạnh thường rất dễ rơi vào một kiểu tự tin nguy hiểm: tin rằng bản thân có thể giải quyết mọi chuyện bằng sức mình. Hạng Vũ chính là như vậy. Ông giỏi đánh trận, dũng mãnh hơn người, nhưng lại xem nhẹ mưu lược và trí tuệ của thuộc hạ. Trong mắt ông, thiên hạ có thể lấy bằng sức mạnh, chứ không cần quá nhiều người tài. Nhưng thiên hạ chưa bao giờ chỉ được quyết định bởi nắm đấm. Một người có thể thắng vài trận chiến nhờ sức mạnh, nhưng muốn giữ được lòng người và đi đường dài thì cần khí độ và tầm nhìn. Hàn Tín nhìn ra điểm ấy nên ông hiểu: ở cạnh một người không biết dùng người tài, bản thân dù có giỏi đến đâu cũng khó có đất dụng võ. Ngược lại, Lưu Bang tuy không giỏi võ nghệ, cũng không phải mẫu người hoàn mỹ, nhưng ông có một ưu điểm mà rất nhiều bậc đế vương sau này cũng khó làm được: biết mình không giỏi và dám dùng người giỏi hơn mình. Lưu Bang từng nói đại ý rằng: “Về bày mưu tính kế, ta không bằng Trương Lương; về trị quốc an dân, ta không bằng Tiêu Hà; về cầm quân đánh trận, ta không bằng Hàn Tín. Nhưng ta biết dùng họ.” Rất nhiều người thất bại trong đời không phải vì bất tài, mà vì không chấp nhận có người giỏi hơn mình. Có người làm lãnh đạo nhưng sợ cấp dưới nổi bật. Có người kết giao nhưng chỉ thích nghe lời tâng bốc. Có người giữ quyền lực nhưng không muốn chia cơ hội cho ai khác. Kết quả là người tài dần rời đi, còn người ở lại chỉ là những kẻ biết thuận theo ý mình. Hạng Vũ mạnh, nhưng càng về sau càng cô độc. Lưu Bang yếu hơn, nhưng bên cạnh lại tụ hội ngày càng nhiều nhân tài. Đó không phải ngẫu nhiên. Hàn Tín cũng nhìn thấy một điều khác nơi Hạng Vũ: cái dũng của ông tuy mạnh, nhưng chỉ là “thất phu chi dũng” — cái dũng của người mạnh tay mạnh sức, chứ chưa phải khí lượng của bậc đế vương. Người làm đại sự không chỉ cần thắng người trên chiến trường, mà còn phải thu phục được lòng người trong thiên hạ. Thế nhưng Hạng Vũ lại quá cảm tính: giận là giết, thua là hận, nghi ngờ là xa lánh. Ông đốt phá Hàm Dương, giết hàng binh, phong thưởng không công bằng, khiến nhiều người tuy sợ nhưng không thật lòng quy phục. Một người khiến thiên hạ sợ hãi chưa chắc đã giữ được thiên hạ. Chỉ người khiến thiên hạ tâm phục mới có thể đi lâu dài. Trong khi đó, Lưu Bang biết nhẫn nhịn khi yếu thế, biết nghe lời can gián, biết chia quyền lợi và biết để người khác phát huy sở trường. Có lúc ông còn cúi mình trước người tài để giữ đại cục. Đó là điều rất khó. Bởi nhiều người thích làm anh hùng, nhưng rất ít người đủ độ lượng để trở thành người gánh được thiên hạ. Nhìn lại cuộc đời, lựa chọn của Hàn Tín cũng giống như rất nhiều lựa chọn trong nhân sinh. Có những người bề ngoài rất mạnh, rất nổi bật, rất hào nhoáng, nhưng đi cùng lâu dài mới thấy họ không biết trân trọng người khác. Ngược lại, có những người nhìn qua tưởng bình thường, nhưng lại có lòng bao dung, biết lắng nghe và biết tạo cơ hội cho người bên cạnh trưởng thành. Người thật sự đáng để theo không phải người mạnh nhất lúc này, mà là người có thể cùng nhau đi xa nhất... [ĐỌC TIẾP Ở BÌNH LUẬN] #王的盛宴 #韓信 #劉邦 #項羽 #changchen
Vì sao Hàn Tín rời bỏ Hạng Vũ để theo Lưu Bang? Trong lịch sử loạn thế cuối thời Tần, nếu nói về sức mạnh quân sự, có lẽ không ai vượt qua được Hạng Vũ. Ông là người “lực bạt sơn hà”, từng đánh tan quân Tần, chư hầu nghe danh đều khiếp sợ. Còn Lưu Bang lúc đầu chỉ là một đình trưởng nhỏ bé, xuất thân thấp kém, nhiều lần bị xem thường. Thế nhưng cuối cùng, người thắng thiên hạ lại là Lưu Bang, còn Hạng Vũ tự vẫn ở Ô Giang. Và người góp phần thay đổi cục diện ấy chính là Hàn Tín. Điều đáng suy ngẫm là: vì sao Hàn Tín lại rời bỏ Hạng Vũ để theo Lưu Bang? Thoạt nhìn, nhiều người nghĩ đó là lựa chọn vì lợi ích hay vì thời thế. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đây thực ra là một bài học lớn về cách nhìn người, dùng người và thành bại của đời người. Khi còn ở dưới trướng Hạng Vũ, Hàn Tín chỉ là một Chấp Kích Lang nhỏ bé. Ông từng nhiều lần hiến kế, nhưng không được trọng dụng. Không phải Hàn Tín không có tài, mà là Hạng Vũ không nhìn thấy tài năng ấy. Người quá mạnh thường rất dễ rơi vào một kiểu tự tin nguy hiểm: tin rằng bản thân có thể giải quyết mọi chuyện bằng sức mình. Hạng Vũ chính là như vậy. Ông giỏi đánh trận, dũng mãnh hơn người, nhưng lại xem nhẹ mưu lược và trí tuệ của thuộc hạ. Trong mắt ông, thiên hạ có thể lấy bằng sức mạnh, chứ không cần quá nhiều người tài. Nhưng thiên hạ chưa bao giờ chỉ được quyết định bởi nắm đấm. Một người có thể thắng vài trận chiến nhờ sức mạnh, nhưng muốn giữ được lòng người và đi đường dài thì cần khí độ và tầm nhìn. Hàn Tín nhìn ra điểm ấy nên ông hiểu: ở cạnh một người không biết dùng người tài, bản thân dù có giỏi đến đâu cũng khó có đất dụng võ. Ngược lại, Lưu Bang tuy không giỏi võ nghệ, cũng không phải mẫu người hoàn mỹ, nhưng ông có một ưu điểm mà rất nhiều bậc đế vương sau này cũng khó làm được: biết mình không giỏi và dám dùng người giỏi hơn mình. Lưu Bang từng nói đại ý rằng: “Về bày mưu tính kế, ta không bằng Trương Lương; về trị quốc an dân, ta không bằng Tiêu Hà; về cầm quân đánh trận, ta không bằng Hàn Tín. Nhưng ta biết dùng họ.” Rất nhiều người thất bại trong đời không phải vì bất tài, mà vì không chấp nhận có người giỏi hơn mình. Có người làm lãnh đạo nhưng sợ cấp dưới nổi bật. Có người kết giao nhưng chỉ thích nghe lời tâng bốc. Có người giữ quyền lực nhưng không muốn chia cơ hội cho ai khác. Kết quả là người tài dần rời đi, còn người ở lại chỉ là những kẻ biết thuận theo ý mình. Hạng Vũ mạnh, nhưng càng về sau càng cô độc. Lưu Bang yếu hơn, nhưng bên cạnh lại tụ hội ngày càng nhiều nhân tài. Đó không phải ngẫu nhiên. Hàn Tín cũng nhìn thấy một điều khác nơi Hạng Vũ: cái dũng của ông tuy mạnh, nhưng chỉ là “thất phu chi dũng” — cái dũng của người mạnh tay mạnh sức, chứ chưa phải khí lượng của bậc đế vương. Người làm đại sự không chỉ cần thắng người trên chiến trường, mà còn phải thu phục được lòng người trong thiên hạ. Thế nhưng Hạng Vũ lại quá cảm tính: giận là giết, thua là hận, nghi ngờ là xa lánh. Ông đốt phá Hàm Dương, giết hàng binh, phong thưởng không công bằng, khiến nhiều người tuy sợ nhưng không thật lòng quy phục. Một người khiến thiên hạ sợ hãi chưa chắc đã giữ được thiên hạ. Chỉ người khiến thiên hạ tâm phục mới có thể đi lâu dài. Trong khi đó, Lưu Bang biết nhẫn nhịn khi yếu thế, biết nghe lời can gián, biết chia quyền lợi và biết để người khác phát huy sở trường. Có lúc ông còn cúi mình trước người tài để giữ đại cục. Đó là điều rất khó. Bởi nhiều người thích làm anh hùng, nhưng rất ít người đủ độ lượng để trở thành người gánh được thiên hạ. Nhìn lại cuộc đời, lựa chọn của Hàn Tín cũng giống như rất nhiều lựa chọn trong nhân sinh. Có những người bề ngoài rất mạnh, rất nổi bật, rất hào nhoáng, nhưng đi cùng lâu dài mới thấy họ không biết trân trọng người khác. Ngược lại, có những người nhìn qua tưởng bình thường, nhưng lại có lòng bao dung, biết lắng nghe và biết tạo cơ hội cho người bên cạnh trưởng thành. Người thật sự đáng để theo không phải người mạnh nhất lúc này, mà là người có thể cùng nhau đi xa nhất... [ĐỌC TIẾP Ở BÌNH LUẬN] #王的盛宴 #韓信 #劉邦 #項羽 #changchen

About