Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@lethanhtungg.16: Ta thường rất kiêu ngạo với những kẻ theo đuổi ta, nhưng đứng trước người ta thương một chút tự trọng cũng không có.!#xuhuong
𝐋ê𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡𝐓ù𝐧𝐠𝐠
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 11 February 2026 10:56:13 GMT
2128
73
13
25
Music
Download
No Watermark .mp4 (
1.45MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
1.08MB
)
Watermark .mp4 (
0MB
)
Music .mp3
Comments
𝐶𝑎𝑙𝑖𝑠𝑡𝑎 🥀 :
2026-02-11 10:59:31
1
Tú chít choè 😛 :
Thấy cưng quá , mai chị tặng cho cây bông thúi địch nè
2026-02-11 13:48:21
0
chum :
hót boyy
2026-02-11 11:56:52
0
✧˚ ༘⋆𝓁𝒾𝓃𝒽𝒾𝓊 ✧˚ ༘ ⋆ :
nhìn nó cứ trap boy mà nó dịu dàng
2026-02-11 13:56:28
1
ngdangkhoa :
😳😳
2026-02-11 13:44:42
0
bò ❤️ :
🥰🥰🥰
2026-02-11 10:59:35
1
Tuyến hoàng :
🥰🥰🥰
2026-02-22 13:12:16
0
To see more videos from user @lethanhtungg.16, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Batch-2k 27 lakshmipur HanG 💀‼️#sifat_0x
তোমার ভাই বিদেশে চাকরি করে।😭 #foryoupage #viral_video #fyppppppppppppppppppppppp #romanticvideo #tiktokbangladesh🇧🇩 @CɢㅤLᴀʙᴏɴɪ🎀🍬 @—͞͞Sᴀɴᴛo ㅤi! @MASUM <3
Spend a productive afternoon with me. 💐
Anh em ruột thịt đối sử thua một người dưng...#radio #radiotamtrang #daoly #tamtrang #chuoi84d1
Rooftop tầng 21 nằm im lặng giữa lòng Sài Gòn, nơi nhìn ra xa thấy đại lộ Võ Văn Kiệt trải dài như một dải lụa vàng dưới ánh đèn. Dòng xe nối nhau bất tận, ánh sáng phản chiếu trên mặt nước bờ kênh thành những mảng lung linh lay động, như ký ức vừa chạm đã tan. Đêm ấy, gió cuối mùa mưa lạnh hơn thường lệ. Cô ngồi sát bên anh, vai khẽ chạm vai, không biết là để né gió hay để xích lại gần hơn một chút. Anh nâng ly Macallan 12, màu hổ phách rung khẽ dưới ánh đèn vàng, hương gỗ sồi hòa lẫn mùi khói từ điếu Benson & Hedges cháy dở trên gạt tàn. Anh kể về những bão táp đã đi qua, những đêm dài chỉ có tiếng rượu rót và tiếng thở nặng nề làm bạn. Anh cố tránh ánh mắt cô, sợ rằng nếu nhìn lâu, cô sẽ thấy giọt nước đang dâng nơi khoé mắt. Cơn gió lùa qua mái tóc cô, mang theo một chút lạnh và mùi hương quen thuộc khiến anh càng muốn giữ câu chuyện ở khoảng cách an toàn. Nhưng rồi anh quay lại. Môi chạm môi. Nóng bỏng. Run rẩy. Một thoáng whisky, một thoáng vị son, và đâu đó vẫn còn hương khói thuốc mờ ảo. Trong giây phút ấy, Sài Gòn dường như lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập hòa chung một nhịp. Sau đêm đó, họ không gặp lại. Không một lời chia tay, cũng chẳng có giận hờn. Chỉ là mỗi người quay về với thế giới riêng, để rồi nhận ra khoảng cách thực sự không phải từ ban công đến cửa quán, mà là từ trái tim này sang trái tim kia. Nhiều năm sau, mỗi lần ngang qua đại lộ Võ Văn Kiệt, anh vẫn ngẩng nhìn về phía tòa nhà ấy. Không phải để tìm lại cô, mà để nhắc mình rằng: Có những khoảnh khắc không kéo dài được cả đời, nhưng lại đủ để giữ một đời nguyên vẹn.
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy