@rin_ringtone: nadadering iphone🥰📞📲 #ringtone #soundviral #fyp #rin_ringtone

✆𝐑𝐢𝐧 𝐑𝐢𝐧𝐠𝐭𝐨𝐧𝐞𖦤
✆𝐑𝐢𝐧 𝐑𝐢𝐧𝐠𝐭𝐨𝐧𝐞𖦤
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 11 February 2026 11:09:26 GMT
33993
217
3
925

Music

Download

Comments

bubur.ayam8320
adam124yr :
😥
2026-02-27 09:18:35
0
mr.borkatullah
mr.borkatullah🇧🇩🇧🇩🇲🇻🇲🇻 :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-02-11 11:10:57
0
adlan.dzikir
Adlan Dzikir :
@
2026-04-26 11:42:23
0
To see more videos from user @rin_ringtone, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày Minh Quân chuyển vào 12A, cậu đã nổi tiếng: học bá lạnh lùng, kính mỏng, điểm số cao đến mức thầy cô luôn nhắc tên. Còn Lâm Hạo là đội trưởng bóng rổ, hay đi học muộn, ánh mắt ngang tàng, được gọi là “chùm trường”. Hai người lẽ ra không liên quan gì đến nhau, cho đến chiều mưa phượng đỏ. Minh Quân ôm tập đề đi ngang sân thì bóng rổ lăn đến chân. Lâm Hạo đứng dưới rổ, áo dài đen lấm bụi: “Nhặt giúp tôi.” Minh Quân cúi xuống, không ném lại. Cậu mở sổ điểm: “Cậu còn nợ ba bài kiểm tra. Nếu rớt, đội bóng bị cấm thi đấu.” Cả sân im phăng phắc. Lâm Hạo cúi sát: “Học bá mới đến mà muốn quản tôi?” “Tôi không quản cậu. Tôi quản thành tích lớp. Cậu kéo cả đội xuống, tôi thấy phiền.” Từ hôm đó, Lâm Hạo công khai ghét cậu: gõ bút vào lưng ghế, đạp xe chắn đường, ném bóng thật mạnh mỗi khi cậu đi ngang. Nhưng cũng chính Lâm Hạo che ô khi cậu đứng dưới mưa, kéo cậu khỏi chiếc xe lao xuống dốc, và lặng lẽ đặt sữa nóng lên bàn khi cậu ngủ gục. Minh Quân không cảm ơn, chỉ nhét vào ngăn bàn cậu một tờ giấy: “Bài số 3 sai công thức. Tối nay đến thư viện.” Lâm Hạo định vò bỏ. Cuối cùng vẫn đến. Thư viện chiều vắng, nắng xuyên qua cửa gỗ rơi lên trang vở. Minh Quân giảng chậm, dễ hiểu, không hề tỏ vẻ hơn người. Lâm Hạo chống cằm nghe, ban đầu vì tự ái, sau lại vì giọng cậu bình tĩnh quá. Cậu nhận ra học bá này không lạnh lùng, chỉ là đã quen tự chống đỡ nên không biết yếu mềm trước ai. Một hôm, Minh Quân sốt cao vẫn đến lớp rồi gục xuống bàn. Lâm Hạo không nói một lời, bế cậu sang phòng y tế trước ánh mắt cả lớp. Tỉnh lại, Minh Quân thấy Lâm Hạo ngồi cạnh, tay cầm đơn thuốc, mặt nghiêm như sắp thi chung kết. “Cậu không cần làm vậy,” Minh Quân khàn giọng. “Cần. Nếu học bá ngã, ai cứu điểm tôi?” Minh Quân bật cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng khiến Lâm Hạo nhớ mãi, như một vệt nắng rơi vào ngày mưa. Sau đó, họ có những bí mật nhỏ. Hai chiếc xe đạp đi song song dưới hàng phượng. Một gói bánh chia đôi trên bậc thềm. Cây đàn ghi-ta cũ Lâm Hạo mang đến sau giờ học. Một lần Minh Quân ngủ gục, Lâm Hạo gảy vài hợp âm vụng về cho đến khi cậu tỉnh. Một lần khác, dưới gầm bàn, tay họ chạm nhau, rồi chẳng ai rút về trước. Không ai gọi tên điều đó. Nhưng cả hai đều biết trong tim mình có một điều gì đang lớn lên rất khẽ. Gần ngày thi, Lâm Hạo gặp rắc rối. Tin cậu đánh nhau ngoài cổng trường lan ra, đội bóng bị đình chỉ, thầy chủ nhiệm không nghe giải thích. Lâm Hạo im lặng chịu phạt, vai áo ướt mưa, vẻ ngang tàng thường ngày biến mất. Minh Quân lần đầu bỏ tiết, chạy đến cửa hàng gần cổng trường xin đoạn camera, chứng minh Lâm Hạo chỉ đỡ một học sinh bị bắt nạt. Sự thật sáng tỏ, Lâm Hạo được thi đấu trở lại, còn Minh Quân bị phạt viết kiểm điểm. Chiều ấy, Lâm Hạo tìm thấy cậu trong lớp cũ. Minh Quân ngủ gục bên bản kiểm điểm mới viết nửa trang. Lâm Hạo ngồi xuống, cầm bút viết tiếp bằng nét chữ vụng về: “Em rời lớp vì tin rằng có người xứng đáng được bảo vệ.” Minh Quân mở mắt, nhìn dòng chữ ấy rất lâu. “Cậu ngốc thật.” Lâm Hạo cười: “Ừ, nhưng là học sinh của cậu mà.” Chung kết diễn ra dưới tán phượng đỏ. Lâm Hạo ghi điểm cuối cùng trong tiếng reo vang. Nhưng người đầu tiên cậu nhìn là Minh Quân bên sân, tay ôm sách, mắt sáng hơn cả mùa hè. Cậu chạy đến, thở dốc: “Tôi thắng rồi.” “Tôi thấy.” “Vậy thưởng gì?” Minh Quân kéo cậu ra sau gốc cây, nơi hoa phượng rơi đầy vai áo. Cậu nắm tay Lâm Hạo, bàn tay hơi lạnh nhưng rất chắc. “Thưởng cho cậu một lời hứa,” Minh Quân nói nhỏ. “Từ giờ, đừng một mình chịu oan nữa. Có tôi.” Lâm Hạo nhìn cậu, nụ cười nghịch ngợm dịu xuống. “Vậy cậu cũng hứa đi,” cậu đáp. “Đừng ngủ quên nữa, tôi sẽ chờ cậu tan học.” Sau này, người ta vẫn kể về chùm trường làm sân bóng reo vang và học bá đứng đầu bảng điểm. Nhưng với họ, ký ức đẹp nhất chỉ là buổi chiều có hoa phượng rơi, có hai chiếc xe đạp tựa vào nhau, và có hai thiếu niên hiểu rằng: gặp được một người nhìn thấy phần yếu mềm nhất của mình mà vẫn dịu dàng ở lại, chính là cách tuổi trẻ được chữa lành. #bl  #boyslove  #dammy  #vietnamesebl  #cophongdammy
Ngày Minh Quân chuyển vào 12A, cậu đã nổi tiếng: học bá lạnh lùng, kính mỏng, điểm số cao đến mức thầy cô luôn nhắc tên. Còn Lâm Hạo là đội trưởng bóng rổ, hay đi học muộn, ánh mắt ngang tàng, được gọi là “chùm trường”. Hai người lẽ ra không liên quan gì đến nhau, cho đến chiều mưa phượng đỏ. Minh Quân ôm tập đề đi ngang sân thì bóng rổ lăn đến chân. Lâm Hạo đứng dưới rổ, áo dài đen lấm bụi: “Nhặt giúp tôi.” Minh Quân cúi xuống, không ném lại. Cậu mở sổ điểm: “Cậu còn nợ ba bài kiểm tra. Nếu rớt, đội bóng bị cấm thi đấu.” Cả sân im phăng phắc. Lâm Hạo cúi sát: “Học bá mới đến mà muốn quản tôi?” “Tôi không quản cậu. Tôi quản thành tích lớp. Cậu kéo cả đội xuống, tôi thấy phiền.” Từ hôm đó, Lâm Hạo công khai ghét cậu: gõ bút vào lưng ghế, đạp xe chắn đường, ném bóng thật mạnh mỗi khi cậu đi ngang. Nhưng cũng chính Lâm Hạo che ô khi cậu đứng dưới mưa, kéo cậu khỏi chiếc xe lao xuống dốc, và lặng lẽ đặt sữa nóng lên bàn khi cậu ngủ gục. Minh Quân không cảm ơn, chỉ nhét vào ngăn bàn cậu một tờ giấy: “Bài số 3 sai công thức. Tối nay đến thư viện.” Lâm Hạo định vò bỏ. Cuối cùng vẫn đến. Thư viện chiều vắng, nắng xuyên qua cửa gỗ rơi lên trang vở. Minh Quân giảng chậm, dễ hiểu, không hề tỏ vẻ hơn người. Lâm Hạo chống cằm nghe, ban đầu vì tự ái, sau lại vì giọng cậu bình tĩnh quá. Cậu nhận ra học bá này không lạnh lùng, chỉ là đã quen tự chống đỡ nên không biết yếu mềm trước ai. Một hôm, Minh Quân sốt cao vẫn đến lớp rồi gục xuống bàn. Lâm Hạo không nói một lời, bế cậu sang phòng y tế trước ánh mắt cả lớp. Tỉnh lại, Minh Quân thấy Lâm Hạo ngồi cạnh, tay cầm đơn thuốc, mặt nghiêm như sắp thi chung kết. “Cậu không cần làm vậy,” Minh Quân khàn giọng. “Cần. Nếu học bá ngã, ai cứu điểm tôi?” Minh Quân bật cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng khiến Lâm Hạo nhớ mãi, như một vệt nắng rơi vào ngày mưa. Sau đó, họ có những bí mật nhỏ. Hai chiếc xe đạp đi song song dưới hàng phượng. Một gói bánh chia đôi trên bậc thềm. Cây đàn ghi-ta cũ Lâm Hạo mang đến sau giờ học. Một lần Minh Quân ngủ gục, Lâm Hạo gảy vài hợp âm vụng về cho đến khi cậu tỉnh. Một lần khác, dưới gầm bàn, tay họ chạm nhau, rồi chẳng ai rút về trước. Không ai gọi tên điều đó. Nhưng cả hai đều biết trong tim mình có một điều gì đang lớn lên rất khẽ. Gần ngày thi, Lâm Hạo gặp rắc rối. Tin cậu đánh nhau ngoài cổng trường lan ra, đội bóng bị đình chỉ, thầy chủ nhiệm không nghe giải thích. Lâm Hạo im lặng chịu phạt, vai áo ướt mưa, vẻ ngang tàng thường ngày biến mất. Minh Quân lần đầu bỏ tiết, chạy đến cửa hàng gần cổng trường xin đoạn camera, chứng minh Lâm Hạo chỉ đỡ một học sinh bị bắt nạt. Sự thật sáng tỏ, Lâm Hạo được thi đấu trở lại, còn Minh Quân bị phạt viết kiểm điểm. Chiều ấy, Lâm Hạo tìm thấy cậu trong lớp cũ. Minh Quân ngủ gục bên bản kiểm điểm mới viết nửa trang. Lâm Hạo ngồi xuống, cầm bút viết tiếp bằng nét chữ vụng về: “Em rời lớp vì tin rằng có người xứng đáng được bảo vệ.” Minh Quân mở mắt, nhìn dòng chữ ấy rất lâu. “Cậu ngốc thật.” Lâm Hạo cười: “Ừ, nhưng là học sinh của cậu mà.” Chung kết diễn ra dưới tán phượng đỏ. Lâm Hạo ghi điểm cuối cùng trong tiếng reo vang. Nhưng người đầu tiên cậu nhìn là Minh Quân bên sân, tay ôm sách, mắt sáng hơn cả mùa hè. Cậu chạy đến, thở dốc: “Tôi thắng rồi.” “Tôi thấy.” “Vậy thưởng gì?” Minh Quân kéo cậu ra sau gốc cây, nơi hoa phượng rơi đầy vai áo. Cậu nắm tay Lâm Hạo, bàn tay hơi lạnh nhưng rất chắc. “Thưởng cho cậu một lời hứa,” Minh Quân nói nhỏ. “Từ giờ, đừng một mình chịu oan nữa. Có tôi.” Lâm Hạo nhìn cậu, nụ cười nghịch ngợm dịu xuống. “Vậy cậu cũng hứa đi,” cậu đáp. “Đừng ngủ quên nữa, tôi sẽ chờ cậu tan học.” Sau này, người ta vẫn kể về chùm trường làm sân bóng reo vang và học bá đứng đầu bảng điểm. Nhưng với họ, ký ức đẹp nhất chỉ là buổi chiều có hoa phượng rơi, có hai chiếc xe đạp tựa vào nhau, và có hai thiếu niên hiểu rằng: gặp được một người nhìn thấy phần yếu mềm nhất của mình mà vẫn dịu dàng ở lại, chính là cách tuổi trẻ được chữa lành. #bl #boyslove #dammy #vietnamesebl #cophongdammy

About