Tran Van Thanh :
có nước mắt đã thôi không rơi nữa, có những vết đau rồi cũng đã lành, mình phải xa nhau, tìm cuộc sống riêng dù anh biết ai cũng phải lớn lên thôi, nhưng anh vẫn luôn tưởng tư, về ngày mới biết yêu, cùng 1 chút giận hờn, và ngày cuối lúc em, khóc trên đôi vai anh rồi bỏ đi, anh đưa tay giữ lấy, những lắm tro tàn, em bỏ lại phía sau mặt trời có lẽ em đang nơi đâu, cũng buồn vu vơ, những phía sau kia là gì, khi em đang cố, tìm lại những thứ đã qua quá lâu rồi, becuz she neva knows
2026-04-15 15:10:55