@edelweiss_hnt: NHÂN GIAN PHAI MÀU (Trích chương 43, 46) Lăng Cảnh Trì và Tề Ngạn ngoảnh lại, nhìn váy áo tung bay rơi xuống từ trên cổng thành, không hẹn mà cùng nhớ lại ngày ấy tại thành Phù Quang. Nàng cũng rơi xuống từ trên cao hệt như thế này. Hôm ấy… Tề Ngạn ngồi yên trong xe ngựa, Lăng Cảnh Trì ghì chặt dây cương, không ai tiến lên đỡ nàng. Bởi vì hôm ấy có Lăng Hàn Quy. Lăng Hàn Quy vững vàng đỡ được nàng. Nhưng hôm nay, không có Lăng Hàn Quy. Mọi người nhìn màu thanh thiên xen lẫn sắc đỏ rơi thẳng xuống, ai nấy đều chạy như bay về phía ấy, chỉ mong sao có thể kịp thời đón lấy nàng. Nhưng trước mắt là kẻ địch, là đ.ao t.hương k.iếm kí.ch. Bên dưới áo khoác màu thanh thiên, Mộ Thư An mặc giá y mà Lăng Hàn Quy nhờ tú nương thêu riêng cho nàng. Nàng nhìn tuyết trắng che lấp cả bầu trời, lòng bình tĩnh lạ thường. Cứ như vậy sao? Thế thì cứ như vậy đi… Kết quả đã an bài, nàng và nhân gian chẳng còn nợ nần chi. Đ.ao k.iếm va chạm. Lưỡi đ.ao sắc bén đ.âm vào da thịt. M.áu tươi tung tóe. M.áu th.ịt tứ tung. Biết bao người ngã xuống. Tựa như hình bóng đỏ rực bọc trong sắc xanh kia. Sắc xanh chao đảo sa xuống, nặng nề rơi xuống đất. Đáp xuống góc khuất chẳng ai đoái hoài. Ý thức cuối cùng của Mộ Thư An lơ lửng rồi chầm chậm tan biến. Không đúng, nhân gian nợ nàng một Lăng Hàn Quy. Ch.iến tra.nh vẫn tiếp diễn, ch.ém gi.ết chưa nguôi. Nàng an tĩnh nằm trên nền tuyết, tuyết trắng nhẹ nhàng phủ lên người nàng. Bên cạnh là ch.ém gi.ết hỗn loạn, chẳng ai đoái hoài. Có người giẫm lên t.hi th.ể nàng. Có người bị t.hi th.ể nàng làm vấp ngã. Có người vung đ.ao kiế.m theo bản năng cầu sinh, m.áu tươi chẳng rõ của ai bắn lên mặt nàng. Gió tuyết ngưng kết băng sương trên đôi mắt chẳng kịp khép lại của nàng. [...] “Sau khi Bệ hạ băng hà, ta phát hiện một bí mật.” Nam Tự vòng qua bàn, trở về chỗ ngồi của mình, lấy một tờ giấy trong xấp giấy Tuyên Thành, đưa cho Việt Đan: “Một trăm năm. Ta tính toán cẩn thận, trụ trì chùa An Quốc thật sự không lừa bịp, quả thật là một trăm năm.” Việt Đan thắc mắc nhận lấy: “Cái gì?” “Cô xem đi. Thái phó mười sáu năm, Tiểu Cẩm mười bốn năm, Mộ Tuế Ninh hai mươi tuổi. Còn Bệ hạ mười tuổi kế vị, tại vị bốn mươi năm thì Bệ hạ băng hà. Tổng cộng một trăm năm. Ta xem xét sinh thần bát tự của bọn họ, năm sinh năm mất, vừa tròn một trăm năm. Thật sự, không thừa không thiếu.” “Bởi vì mượn mệnh tục mệnh nhất định không có kết cục tốt. Thái phó bị phạt trượng mà ch.ết, Tiểu Cẩm nhảy lầu t.ự vẫ.n, tất cả đều là nhân quả. Tổng cộng chỉ có một trăm năm, cô ấy nhiều thì người kia sẽ ít đi.” Cho nên nàng khuyên Thẩm Phồn Cẩm sống tiếp, dạy Tề Thịnh đủ điều, nhưng chưa từng nghĩ đến việc để bản thân sống tiếp. “Cho nên cô ấy trao tất cả cho Vân Chiếu, nhận một lạy của Bệ hạ vì không muốn đệ ấy ch.ết đột ngột, vì mong đệ ấy ra đi an yên nhẹ nhàng…” Cho nên, từ khoảnh khắc nàng quyết định, nàng đã chọn cho mình con đường ch.ết. Nàng dùng tuổi thọ của chính mình cưỡng ép kéo dài quốc vận của Vân Chiếu thêm bốn mươi năm, giành lấy một con đường sống cho hậu thế.
Hoa Nhung Tuyết
Region: VN
Saturday 14 February 2026 12:43:04 GMT
Music
Download
Comments
Hoa Nhung Tuyết :
Nói chung là cũm cũm 🥺🥹
2026-02-14 12:52:58
1
cô nàng thư giãn :
khóc ad oiii
2026-02-14 13:21:44
0
LVTK :
Coi xong bộ này cod thể là mất một thời gian dài mới hết đớn 😭
2026-02-14 16:12:01
0
Thích ăn 🐠 thệ canh 🍍🍍 :
Xem bộ này đau lòng quá trời…
2026-02-14 13:31:10
0
To see more videos from user @edelweiss_hnt, please go to the Tikwm
homepage.