t :
⸻
Có những đêm, mình nằm im trong bóng tối rất lâu, không ngủ, không nghĩ gì rõ ràng, chỉ để cho lòng mình trôi đi theo những cảm xúc quen thuộc, thứ cảm xúc đã ở đó từ rất lâu rồi nhưng chưa bao giờ biến mất hẳn. Mình không còn gọi đó là nhớ, vì nhớ thì còn có hy vọng, còn mình thì chỉ đang mang theo một nỗi buồn cũ, âm ỉ, lặng lẽ, không ồn ào nhưng đủ sâu để mỗi khi chạm tới là tim lại nhói lên một chút. Mình vẫn sống, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi rất bình thường của mọi người, nhưng chẳng ai biết rằng có một người đã từng rất quan trọng, quan trọng đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi là mọi cảm xúc trong mình chùng xuống, không phải vì còn yêu nhiều như trước, mà vì đã từng thương rất thật, rất lâu, và rất sâu. Chúng ta đã từng ở gần nhau đến mức im lặng cũng không thấy khó chịu, đã từng nghĩ rằng chỉ cần còn thương thì sẽ không bao giờ rời xa, vậy mà rồi chính sự im lặng ấy lại kéo chúng ta ra xa nhau lúc nào không hay, từng chút một, chậm đến mức không kịp nhận ra cho đến khi quay lại thì đã không còn ai đứng chờ nữa. Có những lần mình muốn nói rất nhiều, muốn kể rằng hôm nay mình mệt, mình buồn, mình nhớ, nhưng rồi lại thôi vì sợ làm phiền, sợ mình không còn là người được lắng nghe, sợ rằng sự tồn tại của mình trong cuộc sống của bạn đã trở nên thừa thãi từ lúc nào. Đau nhất không phải là chia tay, mà là cảm giác mình vẫn còn ở đó, vẫn giữ nguyên cảm xúc cũ, còn người kia thì đã bước đi rất xa, nhẹ nhàng đến mức không để lại một lời giải thích, chỉ để lại cho mình một khoảng trống không tên và rất khó lấp đầy. Có những kỷ niệm nhỏ thôi, một câu nói, một tin nhắn, một lần nhìn nhau thật lâu, vậy mà đến bây giờ vẫn còn nguyên cảm giác, vẫn đủ sức làm tim mình run lên mỗi khi vô tình nhớ lại. Mình đã từng tự trách bản thân rất nhiều, giá như mình nói sớm hơn, giá như mình cố thêm một chút, giá như mình đừng chọn im lặng vào lúc cần giữ nhất, nhưng rồi cũng hiểu rằng có những mối quan hệ không kết thúc vì hết yêu, mà vì cả hai đã mệt đến mức không còn đủ sức để níu nhau lại. Bây giờ mình không còn trách bạn nữa, chỉ là đôi khi, vào những lúc đêm xuống rất sâu, lòng mình vẫn chùng lại khi nghĩ về một người đã từng là cả thế giới,
2026-02-25 17:30:13