Đinh Ngọc Hậu :
Có những ngày em tự hỏi, rốt cuộc mình đã sai ở đâu mà lại để mất một người quan trọng đến thế. Em vẫn nhớ rõ từng tin nhắn, từng cuộc gọi, từng lần anh nói thương em như thể đó là điều chắc chắn nhất trên đời. Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại trở nên xa lạ đến mức em không dám tin là mình đã từng hạnh phúc như thế. Em không buồn vì anh rời đi, em buồn vì cách anh rời đi nhẹ tênh, như thể em chưa từng là gì trong cuộc đời anh. Em vẫn giữ thói quen cũ, vẫn mở lại đoạn chat, vẫn nhìn vào cái tên quen thuộc mà không dám nhắn thêm một lần nào nữa. Không phải vì em hết thương, mà vì em biết người muốn rời đi thì giữ thế nào cũng vô ích. Chỉ là có những đêm, em không ngủ được, không phải vì nhớ anh quá nhiều, mà vì em không hiểu tại sao một người từng nói sẽ không bao giờ rời xa em lại là người quay lưng nhanh nhất. Người ta bảo thời gian sẽ chữa lành mọi thứ, nhưng có lẽ họ không nói rằng trong khoảng thời gian đó, mình phải tự mình chịu đựng bao nhiêu lần nhớ, bao nhiêu lần đau, và bao nhiêu lần cố gắng tỏ ra ổn. Em vẫn cười, vẫn nói chuyện bình thường, nhưng sâu trong lòng là một khoảng trống không gì lấp được. Có lẽ sau này em sẽ ổn thôi, sẽ quên thôi, sẽ lại biết cách yêu thêm một người khác. Nhưng chắc chắn một điều em sẽ không còn dám yêu hết mình như đã từng nữa. Vì em đã dùng hết can đảm của tuổi trẻ để thương một người mà cuối cùng, người đó lại không chọn em.
2026-03-29 16:20:51