@isaiah41.verse10: Dental Cavity Healing Tooth Armor drops: nNano Hydroxyapatite, Theobromine, Nano Siver, Trace minerals Supports Remineralization, whitening and Enamel Restoration Womens Products, Women 30+ Women 40+

isaiah41.verse10
isaiah41.verse10
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 17 February 2026 22:06:59 GMT
16235
53
0
6

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @isaiah41.verse10, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Khi đang chìm trong dòng nước, ta chỉ thấy trước mắt là những con sóng đang xô tới, cảm nhận sức nước cuốn mình đi mà khó lòng nhìn được toàn bộ dòng chảy. Nhưng khi bước lên bờ, ta có thể nhìn thấy con sông rộng đến đâu, nước đang chảy về hướng nào, nơi nào cuộn xiết, nơi nào lặng yên. Tâm cũng vậy. Khi cơn giận đang dâng lên, ta rất dễ nghĩ: “Tôi đang giận.” Rồi từ một trạng thái tâm, ta vô tình biến nó thành chính mình. Giận một người, liền thấy người ấy đáng ghét. Đau một chuyện, liền nghĩ cuộc đời thật bất công. Sợ hãi khởi lên, liền tưởng rằng mình đang ở trong một hoàn cảnh không thể thoát ra. Nhưng chỉ cần dừng lại một chút và nhận biết: “Trong tâm đang có một cơn giận.” “Trong tâm đang có nỗi buồn.” “Đang có sự sợ hãi và bất an khởi lên.” Ngay khoảnh khắc ấy, ta đã tạo ra một khoảng cách giữa mình và trạng thái đang diễn ra. Không phải để phủ nhận cơn giận. Không phải để ép nỗi buồn biến mất. Cũng không phải để tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh ngay lập tức. Mà chỉ đơn giản là thấy rõ nó đang có mặt. Cơn giận vẫn còn đó, nhưng ta không còn hoàn toàn bị nó kéo đi. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng ta bắt đầu nhận ra: đây là một cảm thọ đang sinh khởi, không phải toàn bộ con người mình. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng ta có thể nhìn nó trước khi quyết định phải làm gì. Đó chính là khoảng dừng của tỉnh thức. Trong Phật học, đây không phải là chạy khỏi cảm xúc, mà là học cách nhận biết thân, thọ, tâm và các pháp đang sinh khởi mà không lập tức đồng hóa chúng với một cái “ta” cố định. Bởi cảm xúc cũng như mây trên trời. Nó đến khi đủ duyên. Nó ở lại một thời gian. Rồi cũng đổi khác. Nếu ta đứng giữa cơn bão và tin rằng “đây chính là cuộc đời của tôi”, từng cơn gió đều có thể trở thành một định mệnh. Nhưng nếu biết lùi lại để quan sát, ta bắt đầu thấy: cơn giận đang đến, nỗi buồn đang đến, sự sợ hãi đang đến, và rồi chúng cũng sẽ thay đổi. Khi ấy, ta không cần dập tắt cơn bão bằng sự cưỡng ép. Chỉ cần không trao tay lái của đời mình cho cơn bão. Như người đứng bên bờ nhìn một dòng sông đang cuộn chảy, ta không cần bắt nước phải đứng yên mới có thể hiểu được dòng nước. Chỉ cần nhìn rõ: nước đang chảy về đâu, chỗ nào đang xoáy mạnh, chỗ nào cần tránh, chỗ nào có thể bước qua. Tâm cũng vậy. Thấy được cảm xúc mà không trở thành cảm xúc. Thấy được nỗi đau mà không để nỗi đau định nghĩa mình. Thấy được cơn giận mà không nhất thiết phải hành động theo cơn giận. Đó là lúc ta từ từ bước lên bờ. Không phải bước ra khỏi cuộc đời, mà bước ra khỏi sự đồng nhất mù quáng với những gì đang xảy ra trong tâm. Và khi đã đứng được trên bờ ấy, dù dòng nước trước mặt vẫn còn chảy xiết, lòng người cũng bắt đầu có thêm một khoảng trời để thở. #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap
Khi đang chìm trong dòng nước, ta chỉ thấy trước mắt là những con sóng đang xô tới, cảm nhận sức nước cuốn mình đi mà khó lòng nhìn được toàn bộ dòng chảy. Nhưng khi bước lên bờ, ta có thể nhìn thấy con sông rộng đến đâu, nước đang chảy về hướng nào, nơi nào cuộn xiết, nơi nào lặng yên. Tâm cũng vậy. Khi cơn giận đang dâng lên, ta rất dễ nghĩ: “Tôi đang giận.” Rồi từ một trạng thái tâm, ta vô tình biến nó thành chính mình. Giận một người, liền thấy người ấy đáng ghét. Đau một chuyện, liền nghĩ cuộc đời thật bất công. Sợ hãi khởi lên, liền tưởng rằng mình đang ở trong một hoàn cảnh không thể thoát ra. Nhưng chỉ cần dừng lại một chút và nhận biết: “Trong tâm đang có một cơn giận.” “Trong tâm đang có nỗi buồn.” “Đang có sự sợ hãi và bất an khởi lên.” Ngay khoảnh khắc ấy, ta đã tạo ra một khoảng cách giữa mình và trạng thái đang diễn ra. Không phải để phủ nhận cơn giận. Không phải để ép nỗi buồn biến mất. Cũng không phải để tự nhủ rằng mình phải bình tĩnh ngay lập tức. Mà chỉ đơn giản là thấy rõ nó đang có mặt. Cơn giận vẫn còn đó, nhưng ta không còn hoàn toàn bị nó kéo đi. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng ta bắt đầu nhận ra: đây là một cảm thọ đang sinh khởi, không phải toàn bộ con người mình. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng ta có thể nhìn nó trước khi quyết định phải làm gì. Đó chính là khoảng dừng của tỉnh thức. Trong Phật học, đây không phải là chạy khỏi cảm xúc, mà là học cách nhận biết thân, thọ, tâm và các pháp đang sinh khởi mà không lập tức đồng hóa chúng với một cái “ta” cố định. Bởi cảm xúc cũng như mây trên trời. Nó đến khi đủ duyên. Nó ở lại một thời gian. Rồi cũng đổi khác. Nếu ta đứng giữa cơn bão và tin rằng “đây chính là cuộc đời của tôi”, từng cơn gió đều có thể trở thành một định mệnh. Nhưng nếu biết lùi lại để quan sát, ta bắt đầu thấy: cơn giận đang đến, nỗi buồn đang đến, sự sợ hãi đang đến, và rồi chúng cũng sẽ thay đổi. Khi ấy, ta không cần dập tắt cơn bão bằng sự cưỡng ép. Chỉ cần không trao tay lái của đời mình cho cơn bão. Như người đứng bên bờ nhìn một dòng sông đang cuộn chảy, ta không cần bắt nước phải đứng yên mới có thể hiểu được dòng nước. Chỉ cần nhìn rõ: nước đang chảy về đâu, chỗ nào đang xoáy mạnh, chỗ nào cần tránh, chỗ nào có thể bước qua. Tâm cũng vậy. Thấy được cảm xúc mà không trở thành cảm xúc. Thấy được nỗi đau mà không để nỗi đau định nghĩa mình. Thấy được cơn giận mà không nhất thiết phải hành động theo cơn giận. Đó là lúc ta từ từ bước lên bờ. Không phải bước ra khỏi cuộc đời, mà bước ra khỏi sự đồng nhất mù quáng với những gì đang xảy ra trong tâm. Và khi đã đứng được trên bờ ấy, dù dòng nước trước mặt vẫn còn chảy xiết, lòng người cũng bắt đầu có thêm một khoảng trời để thở. #phatdaovothuong #thuctinh #chualanh #songtinhthuc #phatphap

About