@valeriamjjclips: Te amo @avengedsevenfold gracias por existir 🇺🇾🇦🇷🇧🇷 #avengedsevenfold #a7x #mshadows #avengedsevenfoldfamily #metal

Valeria 🍥
Valeria 🍥
Open In TikTok:
Region: BR
Thursday 19 February 2026 00:33:18 GMT
3037
347
8
12

Music

Download

Comments

eduardomiranda653
Lawkiller9511 :
Después de tantos años al fin pude ir a un concierto ☠️❤️🤟
2026-07-31 17:22:56
0
aleij5
Osmar :
quiero llorar
2026-02-21 08:18:52
1
rt_poesia
Poesía :
Ojalá algún día pueda tener esa oportunidad
2026-02-19 02:53:53
2
geminisstrawberry
Geminis :
con cuál CEL grabaste tremendo zoom de joya 😻
2026-08-02 04:51:59
0
twinshing
Winshing Tam :
Valió la pena cada día que pasó hasta entonces? ❤️
2026-02-19 01:54:34
1
To see more videos from user @valeriamjjclips, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Lại thêm một ngày nữa trôi qua, anh vẫn nhớ về em. Không phải kiểu nhớ đến mức muốn tìm cách kéo em trở lại. Chỉ là đôi khi, giữa một ngày rất bình thường, anh vẫn bất chợt nghĩ về những chuyện đã cũ, rồi tự hỏi không biết từ bao giờ hai đứa lại trở thành hai người chẳng còn liên quan đến cuộc sống của nhau nữa. Anh đã từng nghĩ mình sẽ quên được. Bởi anh không có gì phải hối hận về cách mình đã yêu em. Anh đã thật lòng, đã cố gắng, đã nhường nhịn, đã yêu chiều em hơn những gì a có. Anh từng nghĩ, chỉ cần mình đối xử đủ tốt với một người, người đó sẽ hiểu được tình cảm của mình. Nhưng hóa ra không phải. Có những người mình thương bằng tất cả những gì mình có, cuối cùng vẫn không thể ở bên mình đến cuối cùng. Anh không trách em. Thật sự không. Vì có lẽ khi một tình yêu kết thúc, chẳng còn quan trọng ai đúng, ai sai nữa. Chỉ là hai người từng rất thương nhau, rồi đến một ngày không thể tiếp tục thương nhau theo cách cũ. Điều anh tiếc nhất là những ngày tháng ấy. Tiếc những cuộc nói chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng từng khiến anh vui cả ngày.  Tiếc những lần được nhìn thấy nụ cười của em, những lần e giận hờn vô cớ, những buổi tối hai đứa cứ nói chuyện mãi mà chẳng ai muốn ngủ. Ngày ấy anh cứ nghĩ những điều đó sẽ còn tồn tại rất lâu, rất lâu nữa. Nhưng đến khi mọi thứ thật sự không còn nữa, anh mới nhận ra mình không chỉ mất đi một người.  Anh còn mất đi cả một khoảng đời từng có em ở đó — những ngày tháng bình thường, những thói quen quen thuộc, và một cuộc sống nhỏ bé mà ngày ấy anh cứ ngỡ sẽ còn mãi. Anh vẫn nhớ em. Nhưng càng nghĩ, anh càng không biết mình nhớ em của bây giờ, hay nhớ cô gái đã từng ở bên anh ngày ấy. Anh nhớ những ngày em còn thương anh. Nhớ những ngày anh còn có thể gọi cho em bất cứ lúc nào. Nhớ cảm giác hai đứa còn thuộc về nhau, còn có một người để chờ, một người để mong, một người để kể những chuyện chẳng đâu vào đâu. Có lẽ đó mới là điều anh chưa thể buông. Không phải một người. Mà là những ngày tháng có người ấy. Không phải một tình yêu. Mà là cảm giác mình từng có một nơi để trở về. Và nếu một ngày nào đó anh thật sự quên được em, có lẽ điều anh buồn nhất cũng không phải là mình đã quên một người. Mà là mình đã quên mất cảm giác của một thời từng yêu nhau rất nhiều. Có lẽ đến tận bây giờ, anh vẫn chưa biết mình đang tiếc em… Hay chỉ đang tiếc một chúng ta đã từng đẹp đến mức, dù đã kết thúc rất lâu, anh vẫn chưa nỡ coi nó là một câu chuyện cũ. #suy+ #buồn_tâm_trạng💔😔
Lại thêm một ngày nữa trôi qua, anh vẫn nhớ về em. Không phải kiểu nhớ đến mức muốn tìm cách kéo em trở lại. Chỉ là đôi khi, giữa một ngày rất bình thường, anh vẫn bất chợt nghĩ về những chuyện đã cũ, rồi tự hỏi không biết từ bao giờ hai đứa lại trở thành hai người chẳng còn liên quan đến cuộc sống của nhau nữa. Anh đã từng nghĩ mình sẽ quên được. Bởi anh không có gì phải hối hận về cách mình đã yêu em. Anh đã thật lòng, đã cố gắng, đã nhường nhịn, đã yêu chiều em hơn những gì a có. Anh từng nghĩ, chỉ cần mình đối xử đủ tốt với một người, người đó sẽ hiểu được tình cảm của mình. Nhưng hóa ra không phải. Có những người mình thương bằng tất cả những gì mình có, cuối cùng vẫn không thể ở bên mình đến cuối cùng. Anh không trách em. Thật sự không. Vì có lẽ khi một tình yêu kết thúc, chẳng còn quan trọng ai đúng, ai sai nữa. Chỉ là hai người từng rất thương nhau, rồi đến một ngày không thể tiếp tục thương nhau theo cách cũ. Điều anh tiếc nhất là những ngày tháng ấy. Tiếc những cuộc nói chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng từng khiến anh vui cả ngày. Tiếc những lần được nhìn thấy nụ cười của em, những lần e giận hờn vô cớ, những buổi tối hai đứa cứ nói chuyện mãi mà chẳng ai muốn ngủ. Ngày ấy anh cứ nghĩ những điều đó sẽ còn tồn tại rất lâu, rất lâu nữa. Nhưng đến khi mọi thứ thật sự không còn nữa, anh mới nhận ra mình không chỉ mất đi một người. Anh còn mất đi cả một khoảng đời từng có em ở đó — những ngày tháng bình thường, những thói quen quen thuộc, và một cuộc sống nhỏ bé mà ngày ấy anh cứ ngỡ sẽ còn mãi. Anh vẫn nhớ em. Nhưng càng nghĩ, anh càng không biết mình nhớ em của bây giờ, hay nhớ cô gái đã từng ở bên anh ngày ấy. Anh nhớ những ngày em còn thương anh. Nhớ những ngày anh còn có thể gọi cho em bất cứ lúc nào. Nhớ cảm giác hai đứa còn thuộc về nhau, còn có một người để chờ, một người để mong, một người để kể những chuyện chẳng đâu vào đâu. Có lẽ đó mới là điều anh chưa thể buông. Không phải một người. Mà là những ngày tháng có người ấy. Không phải một tình yêu. Mà là cảm giác mình từng có một nơi để trở về. Và nếu một ngày nào đó anh thật sự quên được em, có lẽ điều anh buồn nhất cũng không phải là mình đã quên một người. Mà là mình đã quên mất cảm giác của một thời từng yêu nhau rất nhiều. Có lẽ đến tận bây giờ, anh vẫn chưa biết mình đang tiếc em… Hay chỉ đang tiếc một chúng ta đã từng đẹp đến mức, dù đã kết thúc rất lâu, anh vẫn chưa nỡ coi nó là một câu chuyện cũ. #suy+ #buồn_tâm_trạng💔😔

About