@long_math: cô đơn?

️Long_math
️Long_math
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 20 February 2026 19:37:57 GMT
7
2
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @long_math, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Mục đích tối thượng của kiếp người không phải là tích lũy của cải, mà là trả lại cho vũ trụ một linh hồn trong sạch và cao đẹp hơn ngày ta mới chào đời.”                           -Inamori Kazuo- Khi không còn sống để chứng minh với thiên hạ. Khi chỉ âm thầm sửa mình tốt hơn hôm qua một chút. Sống đúng chưa bao giờ là điều hào nhoáng. Nó thường rất lặng lẽ. Là nghĩ cho đúng. Làm cho chắc. Giữ lòng cho sáng. Và bước tiếp, dù chậm, nhưng không lệch hướng.  Bởi điều đáng giá nhất của một đời người không phải là đi thật xa… Mà là đi đủ xa mà vẫn không đánh mất chính mình. Ta sống theo điều ta nghĩ. Rồi dần trở thành điều ta sống. Nhiều người hỏi làm thế nào để thay đổi cuộc đời. Thật ra, câu trả lời hiếm khi nằm ở những bước ngoặt lớn. Nó thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ: làm tốt việc trước mắt, chỉn chu trong từng trách nhiệm, và kiên nhẫn với hành trình của mình. Công việc không chỉ để kiếm sống. Nó còn là nơi mài giũa tính cách. Là cách ta học sự bền bỉ khi mệt mỏi. Là nơi ta tập làm tử tế dù chẳng ai nhìn thấy. Có những người luôn tìm con đường ngắn nhất để đi nhanh hơn người khác. Nhưng đường dài lại không thuộc về người nhanh nhất. Nó thuộc về người đủ vững để không bỏ cuộc giữa chừng. Rồi sau tất cả, trưởng thành có lẽ không phải là lúc ta hơn được ai đó. Mà là khi ta thôi so sánh. Người ta mất nhiều năm để chạy thật nhanh. Rồi lại mất thêm nhiều năm nữa để học cách đi cho đúng. Lúc còn trẻ, ai cũng muốn thể hiện.  Muốn người khác thấy mình hiểu biết, bản lĩnh, khác biệt. Ta nghĩ rằng càng nói nhiều thì càng chứng tỏ giá trị của mình. Nhưng càng trải qua va chạm, càng nhận ra: người thực sự sâu sắc thường rất điềm. Họ không cần tranh phần đúng trong mọi cuộc trò chuyện. Họ chọn quan sát nhiều hơn phản ứng. Bởi có những điều, càng vội kết luận càng dễ sai. Con người vậy. Cơ hội vậy. Ngay cả chính bản thân mình cũng vậy. Có những ngày ta trách hoàn cảnh không công bằng, trách cuộc đời không cho mình cơ hội.  Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đôi khi điều giữ chân ta lại chính là cách nghĩ của mình. Một người luôn mang trong đầu sự hoài nghi thì bước đi nào cũng nặng nề. Một người giữ được niềm tin và sự tỉnh táo thì dù đi chậm vẫn tiến về phía trước. Suy cho cùng, cuộc đời của mỗi người thường được tạo nên từ những suy nghĩ lặp lại mỗi ngày.
“Mục đích tối thượng của kiếp người không phải là tích lũy của cải, mà là trả lại cho vũ trụ một linh hồn trong sạch và cao đẹp hơn ngày ta mới chào đời.” -Inamori Kazuo- Khi không còn sống để chứng minh với thiên hạ. Khi chỉ âm thầm sửa mình tốt hơn hôm qua một chút. Sống đúng chưa bao giờ là điều hào nhoáng. Nó thường rất lặng lẽ. Là nghĩ cho đúng. Làm cho chắc. Giữ lòng cho sáng. Và bước tiếp, dù chậm, nhưng không lệch hướng. Bởi điều đáng giá nhất của một đời người không phải là đi thật xa… Mà là đi đủ xa mà vẫn không đánh mất chính mình. Ta sống theo điều ta nghĩ. Rồi dần trở thành điều ta sống. Nhiều người hỏi làm thế nào để thay đổi cuộc đời. Thật ra, câu trả lời hiếm khi nằm ở những bước ngoặt lớn. Nó thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ: làm tốt việc trước mắt, chỉn chu trong từng trách nhiệm, và kiên nhẫn với hành trình của mình. Công việc không chỉ để kiếm sống. Nó còn là nơi mài giũa tính cách. Là cách ta học sự bền bỉ khi mệt mỏi. Là nơi ta tập làm tử tế dù chẳng ai nhìn thấy. Có những người luôn tìm con đường ngắn nhất để đi nhanh hơn người khác. Nhưng đường dài lại không thuộc về người nhanh nhất. Nó thuộc về người đủ vững để không bỏ cuộc giữa chừng. Rồi sau tất cả, trưởng thành có lẽ không phải là lúc ta hơn được ai đó. Mà là khi ta thôi so sánh. Người ta mất nhiều năm để chạy thật nhanh. Rồi lại mất thêm nhiều năm nữa để học cách đi cho đúng. Lúc còn trẻ, ai cũng muốn thể hiện. Muốn người khác thấy mình hiểu biết, bản lĩnh, khác biệt. Ta nghĩ rằng càng nói nhiều thì càng chứng tỏ giá trị của mình. Nhưng càng trải qua va chạm, càng nhận ra: người thực sự sâu sắc thường rất điềm. Họ không cần tranh phần đúng trong mọi cuộc trò chuyện. Họ chọn quan sát nhiều hơn phản ứng. Bởi có những điều, càng vội kết luận càng dễ sai. Con người vậy. Cơ hội vậy. Ngay cả chính bản thân mình cũng vậy. Có những ngày ta trách hoàn cảnh không công bằng, trách cuộc đời không cho mình cơ hội. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đôi khi điều giữ chân ta lại chính là cách nghĩ của mình. Một người luôn mang trong đầu sự hoài nghi thì bước đi nào cũng nặng nề. Một người giữ được niềm tin và sự tỉnh táo thì dù đi chậm vẫn tiến về phía trước. Suy cho cùng, cuộc đời của mỗi người thường được tạo nên từ những suy nghĩ lặp lại mỗi ngày.

About