Gold Jay :
Tôi trước giờ ít khi đăng bài, nhưng hôm nay xem NBTMP thấy thật sự xúc động nên muốn chia sẻ vài điều.
Nhiều bạn chê phim khóc quá nhiều, hay nói diễn cảnh khóc còn “gượng gạo”, chưa “đến”. Nhưng nếu ai từng tìm hiểu về bệnh Alzheimer sẽ hiểu, người bệnh rất dễ xúc động, dễ khóc, dễ cáu gắt. Khi ký ức dần mất đi, họ gần như trở lại trạng thái mong manh như một đứa trẻ — mọi cảm xúc đến một cách vô thức, không còn được kiểm soát như người bình thường. Có những khoảnh khắc trông tưởng như gượng gạo, nhưng thật ra lại rất đúng với tâm lý của một người đang hoang mang, lạc lõng giữa chính ký ức của mình. Vì vậy, những giọt nước mắt hay sự “quậy phá” ấy không phải là cố tình làm quá, mà là nỗi đau và sự bất lực của một người đang dần quên cả thế giới, và cả chính mình.
Với tôi, bộ phim rất hay và đầy cảm xúc. Mong mọi người khi xem hãy thử tìm hiểu kỹ hơn về căn bệnh này để cảm nhận trọn vẹn thông điệp mà phim muốn gửi gắm.
Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng chia sẻ này.
2026-02-27 07:09:10