đốn tim chàg ở chốn thiên đàng :
chả biết nữa, tớ không biết được là bản thân đã tệ như nào mà con điểm ấy lại xuất hiện trong bảng điểm tớ. những lần họ ngủ, tớ thức để học, họ chơi, tớ cày đề. tớ chả biết nên nói gì, tớ nghĩ là ừ Toán cũng phải 9 điểm, nhưng không, câu cơ bản thì tớ sai, câu nâng cao thì không biết làm. con 8 tớ còn không giữ được nữa.. dù là tổng kết thì điểm tớ dư sức hsxs, nhưng tớ thất vọng vcl. khong hiểu sao bản thân có thể sa sút đến vậy, nói thật thì tớ cũng không muốn nghĩ nhiều, tớ từng khuyên người khác là ừ họ không đánh giá mày qua mấy cái bài kiểm tra đấy đâu, nhưng đến tớ thì tớ còn không chấp nhận được điểm mình nữa.. tớ buồn chắc cũng phải từ hôm thi xong, tớ suy nghĩ nhiều vcl, tớ ước là nếu tớ thức học thêm một tí, tớ chịu suy nghĩ bài kĩ hơn một chút, thì liệu kết quả tớ có khả năng khác không?
hiện tại thì tớ vẫn buồn, lâu lâu nói là ừ mình hsxs, mình chả sao, mình vẫn ôk lắm, kệ đi. nhưng cái kệ đi ấy đích thực chỉ có thể thốt ra từ miệng thôi, chứ sao mà kệ được, tớ đã nỗ lực đến mức vậy mà. bây giờ thì tớ cảm giác không phải tệ nữa, mà cứ như là bị một bóng tối vô hình ôm lấy, chúng ôm chặt đến mức tớ không thể thoát ra nữa.. tớ cứ tưởng là tớ học được lắm chứ, tớ cũng nghĩ là tớ giỏi như mọi người vẫn hay khen, nhưng hoá ra là không. tớ chả có chút năng lực nào, một chút cũng không. có lẽ là tớ cần phải thoát khỏi dòng cảm xúc này, tớ không thể diễn tả được mạch cảm xúc lúc này ra sao, lúc thì ừ chả sao, lúc thì nhưng mình đã cố đến vậy mà? mà rồi tớ nghĩ lại, thôi, buồn đâu cản được, cứ buồn đi, nhưng mà đừng làm hại bản thân nữa, cũng đừng khóc đến 1,2 giờ sáng làm gì, điểm số cũng không tăng lên xíu nào cả. tớ hi vọng là, phía trước sẽ có ánh sáng chờ đón tớ, chứ thật sự, cơn giông bão, tớ chả muốn nhận lấy thêm lần nữa.
tớ thấy cơ thể tớ báo động phết rồi =))) có lẽ là tớ nên yêu bản thân và đi ngủ sớm, bí bai và nếu ai đọc được chiếc comment của tớ thì mong cậu có một ngày tốt lànhh.
2026-04-24 08:31:16