@user4458533750400: #whambaamdashcam

user4458533750400
user4458533750400
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 25 February 2026 10:26:15 GMT
882
73
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @user4458533750400, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một tiếng gọi thiêng liêng mà suốt đời ta không thể nào quên – đó là “Mẹ”. Mỗi lần thốt lên hai chữ ấy, trái tim lại run lên một nhịp, bởi trong đó chứa đựng cả yêu thương, cả nợ nần và cả những điều chưa kịp nói. Tháng Bảy Vu Lan về, người ta hay nhắc nhau về chữ hiếu, về công ơn sinh thành.  Có người may mắn còn được cài lên ngực bông hồng đỏ, được nắm lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ, được nói một lời cảm ơn muộn màng.  Nhưng cũng có những người chỉ còn biết lặng lẽ cài bông hồng trắng, chắt chiu ký ức để nhớ về dáng mẹ trong những giấc mơ xa. Mẹ đã từng đi qua bao giông bão để ta được bình yên.  Đã từng hy sinh những giấc ngủ, những ước mơ, thậm chí cả tuổi xuân… để đổi lấy cho ta một đời trọn vẹn.  Thế nhưng, đôi khi ta lại quên mất, cứ mải mê với những bon chen ngoài kia, để Mẹ ngồi lặng lẽ bên hiên, ngóng một cuộc gọi chẳng bao giờ kịp đến. Chữ hiếu đâu phải mâm cao cỗ đầy hay lời lẽ hoa mỹ.  Chữ hiếu đôi khi chỉ là về nhà sớm một chút, gọi điện cho mẹ nhiều hơn một chút, ngồi xuống nghe Mẹ kể dăm ba chuyện vụn vặt… để Mẹ thấy mình vẫn còn quan trọng trong lòng con. Vu Lan không chỉ là ngày để ta tưởng nhớ, mà còn là lời nhắc nhở: Đừng chờ đến khi mất đi mới hối tiếc.  Bởi một ngày nào đó, điều khiến ta day dứt không phải là chưa làm được gì to lớn cho Mẹ, mà là đã bỏ lỡ quá nhiều điều nhỏ bé – những cái ôm, những bữa cơm, những câu nói thương yêu. Và có một sự thật không thể thay đổi: trên đời này, Mẹ là người duy nhất yêu ta vô điều kiện. Và khi Mẹ còn, nghĩa là ta vẫn còn một chốn để trở về, một bến bờ để neo đậu bình yên. Tháng Bảy này, xin cúi đầu thành kính, gửi trọn một chữ Hiếu về nơi Mẹ – nơi bắt đầu và cũng là nơi sâu thẳm nhất của trái tim, muốn thì thầm một câu mà con đã chần chừ quá lâu: “Con thương mẹ nhiều lắm!” #foryou #postcard #vulan #vulanbaohieu #mẹ
Có một tiếng gọi thiêng liêng mà suốt đời ta không thể nào quên – đó là “Mẹ”. Mỗi lần thốt lên hai chữ ấy, trái tim lại run lên một nhịp, bởi trong đó chứa đựng cả yêu thương, cả nợ nần và cả những điều chưa kịp nói. Tháng Bảy Vu Lan về, người ta hay nhắc nhau về chữ hiếu, về công ơn sinh thành. Có người may mắn còn được cài lên ngực bông hồng đỏ, được nắm lấy bàn tay nhăn nheo của mẹ, được nói một lời cảm ơn muộn màng. Nhưng cũng có những người chỉ còn biết lặng lẽ cài bông hồng trắng, chắt chiu ký ức để nhớ về dáng mẹ trong những giấc mơ xa. Mẹ đã từng đi qua bao giông bão để ta được bình yên. Đã từng hy sinh những giấc ngủ, những ước mơ, thậm chí cả tuổi xuân… để đổi lấy cho ta một đời trọn vẹn. Thế nhưng, đôi khi ta lại quên mất, cứ mải mê với những bon chen ngoài kia, để Mẹ ngồi lặng lẽ bên hiên, ngóng một cuộc gọi chẳng bao giờ kịp đến. Chữ hiếu đâu phải mâm cao cỗ đầy hay lời lẽ hoa mỹ. Chữ hiếu đôi khi chỉ là về nhà sớm một chút, gọi điện cho mẹ nhiều hơn một chút, ngồi xuống nghe Mẹ kể dăm ba chuyện vụn vặt… để Mẹ thấy mình vẫn còn quan trọng trong lòng con. Vu Lan không chỉ là ngày để ta tưởng nhớ, mà còn là lời nhắc nhở: Đừng chờ đến khi mất đi mới hối tiếc. Bởi một ngày nào đó, điều khiến ta day dứt không phải là chưa làm được gì to lớn cho Mẹ, mà là đã bỏ lỡ quá nhiều điều nhỏ bé – những cái ôm, những bữa cơm, những câu nói thương yêu. Và có một sự thật không thể thay đổi: trên đời này, Mẹ là người duy nhất yêu ta vô điều kiện. Và khi Mẹ còn, nghĩa là ta vẫn còn một chốn để trở về, một bến bờ để neo đậu bình yên. Tháng Bảy này, xin cúi đầu thành kính, gửi trọn một chữ Hiếu về nơi Mẹ – nơi bắt đầu và cũng là nơi sâu thẳm nhất của trái tim, muốn thì thầm một câu mà con đã chần chừ quá lâu: “Con thương mẹ nhiều lắm!” #foryou #postcard #vulan #vulanbaohieu #mẹ

About