@mypongpong_: Pdhal dulu uda Iklas aja mas ga akan sayang anak wkwkwkkwkwkw

PongPong✨
PongPong✨
Open In TikTok:
Region: ID
Thursday 26 February 2026 03:15:12 GMT
184168
21335
30
130

Music

Download

Comments

usernot4ound_0
14 :
maaci jugaa pong uda lahir & mama pong pong yang udaa nge upload kegiatan pongpongg, jadi hidup aku lebih berarti yang mana ga liat pong sehari aja rasanyaa beratt😭🫶🏻🥹🫰🏻
2026-02-26 03:18:06
1279
aurelliaseptiar
callmeauuu :
nemenin pongpong dari lahir, nonton taraktadung, jadi spg di kios papa, sampek bisa pindah rumah 🙂🙂
2026-02-26 06:52:08
647
sokreber
Noa :
nemening pongpong dari ganteng sampe cantikn🥺
2026-03-01 21:20:42
653
awpipuy
awpipuy :
Love youuuu pong 🥰🩷🩷🩷
2026-02-26 03:17:29
150
aly.nfeesa
acaa🦋 :
love you ponggggg terimakasih sudah hadir and love so much mapongggg karna sudah hebat sekali menjadi ibuuu🥺💗
2026-02-28 14:01:30
0
stvrlightttt_
Cloudyraa :
maaci juga ya mapong selalu berbagi momen mapong, pongpong dan papong disini, terimakasih sudah memberikan rasa bahagia melihat kalian 🥰 woff u💗
2026-02-26 13:46:40
9
dianlrn_
diannnnn :
maaci ya pong udah jadi penghibur hari hari kuuuu💖
2026-02-26 04:11:19
67
jmn.gf
intan <3 :
nemenin pongpong dari masih koko koko sampe jadi cici cici cantik wkwkwk, sehat sehat ya pong 🥰
2026-02-27 07:24:22
2
ariesaprilllllllllllllll
w♡ :
udah mau 2 tahun kenal kalian tp aku baru tau nama asli papahnya pongi doang 😂😂
2026-02-26 08:15:23
11
shxzyra
rrashaav☆ :
the real anak pembawa rezekii🥰
2026-03-02 00:44:18
2
05calonibu
blue💗 :
opong sehat" yaa nak . doain aku cepet punya baby selucu opong🥰
2026-02-26 03:22:53
0
aninnailin
𝓪𝓷𝓲𝓷𝓷𝓪𝓲𝓵 :
pong? kok udah gede aja, perasaan baru lahir deh🤔🙃
2026-02-26 03:36:38
16
luvv_utiiw27
luvv_utiiw27 :
Timakaciw juga kepada mamak opong udah ngelahiri opoong🥰
2026-02-26 04:41:36
0
nnotffound_
26 :
pongg kamu sudahh besarr ya, terakhir fyp pas dtinggal blnjaa klau gsalaa🥺🤏🏻
2026-03-06 15:33:17
0
f4tiraletizha_
~tirraa🍒 :
penasarann nama asli pongpong😆
2026-03-06 15:43:41
0
nnjdixhaka
kupret :
halooo mapongggg ih ke 10
2026-02-26 03:26:56
0
iamteniraaa
￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
opong mirip bapanya
2026-02-28 00:09:57
0
4ever_lynn2203
᭺۪𝆬🩰 ᮫〪̼᪲̆ ࣪࣪ 〫𝅄Kathyy 😾✝️ :
pong pong udh dewasa😭, padahal kemarin masih bayi
2026-02-26 03:18:54
1
xsun34
Myi.shop :
💪
2026-02-26 03:44:07
0
mja_anggara
claudsky :
makasih juga buat mapong udh slalu update pertumbuhan pong².ikut bangga bgt bisa ikutin pertumbuhan pong² yang dari masih di bedong sampe sekrang udh bisa jalan 🫶
2026-02-26 12:47:02
1
un7252899518
semesta :
okey aku akan bekerja dengan semangat karena sudah di notis sama pomping aku 🥰
2026-02-26 03:18:48
0
imolakk
olakk :
Tapi aku juga terimakacii mapong papong sudah melahirkan bayi onlineku, sehat sehat kalian🫶🏻🥰✨
2026-02-26 04:52:56
0
un7252899518
semesta :
Pompingggggf
2026-02-26 03:17:05
0
uussernm
tm :
yeayyy hbis ini liat ikan ya Pong
2026-02-26 06:21:40
0
raazzaraa1
arraaaa :
es balok bngt ya mapong😭
2026-02-28 21:30:10
0
To see more videos from user @mypongpong_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

QUÁN TRỌ CUỘC ĐỜI Có một chân lý mà phải đến khi trải qua đủ buồn – vui, được – mất, con người mới thật sự hiểu: Trên đời này, chẳng có gì thật sự thuộc về ta. Không phải vì chúng ta không đáng có, mà vì mọi thứ đến và đi đều theo duyên, theo nghiệp, theo sự vận hành vô thường của vạn pháp.  Phật dạy: “Vạn vật vô ngã.” Mọi sở hữu chỉ là tạm gửi trong một đoạn đời, giống như người lữ khách mượn quán trọ qua đêm. Sáng mai, quán còn đó, nhưng người đã rời đi. Cuộc đời cũng là quán trọ, mà chúng ta chỉ là khách tạm dừng chân.  Không ai thuộc về ai Ta từng nghĩ tình cảm vững bền sẽ đi cùng mình đến cuối đường đời. Nhưng rồi năm tháng biến đổi, lòng người đổi thay, duyên phai, nợ cạn – người từng nắm tay ta chặt nhất lại là người buông tay nhanh nhất. Không ai muốn điều đó. Nhưng nhân duyên đủ thì gặp, hết thì tan. Dù ta níu, cũng chẳng giữ được điều vốn không thuộc về mình. Khi hiểu điều này, ta ngừng oán trách, ngừng bi lụy, ngừng khổ đau. Ta biết mỉm cười tạm biệt, vì hiểu rằng mỗi người đến đều để dạy ta một bài học. Và rồi họ lại rời đi, như một phần tự nhiên của cuộc hành trình.  Của cải không theo ta đến cuối đời Tiền bạc, nhà cửa, tài sản – ta tưởng là của mình, nhưng thật ra chỉ là những thứ ta tạm quản lý. Một cơn bệnh nặng, một biến cố, một khúc quanh đời sống… và tất cả có thể đổi chủ trong chớp mắt. Khi nhắm mắt xuôi tay, có mang theo được gì không? Không. Một thứ cũng không. Thứ ta mang theo chỉ là nghiệp thiện – nghiệp ác, phúc ta gây – tội ta tạo, những điều tử tế ta từng làm, những tâm niệm ta từng nuôi dưỡng. Còn lại, tất cả chỉ là mây khói. Biết điều ấy, ta bớt tham, bớt tính toán, bớt tranh giành, bớt thức trắng vì những thứ vốn không thể mang theo. Ta học cách trân trọng điều mình có, nhưng không ràng buộc, không cố nắm chặt đến nỗi tự làm mình tổn thương. Thân xác này cũng không thuộc về ta Ta chăm chút cho thân thể, giữ gìn sắc diện, lo sợ tuổi già, sợ vết nhăn, sợ bệnh tật. Nhưng đến cuối cùng, thân này cũng không theo ta được. Nó tan vào đất, vào bụi, trở lại với nơi nó sinh ra. Thân là vay mượn tạm thời. Tâm mới là thứ cần chăm sóc. Đời người khổ là vì chăm thân quá nhiều, mà chăm tâm quá ít. Khi hiểu điều này, ta thôi chấp vào hình hài, thôi hành xác, thôi tự so sánh mình với người khác. Ta sống với sự nhẹ nhàng của một người biết rằng thân này chỉ là chiếc áo tạm mặc trong cuộc lữ hành ngắn ngủi. Thứ thật sự còn lại là tâm thái của ta với cuộc đời Có người giàu nhưng bất an. Có người nghèo nhưng an nhiên. Có người được yêu thương nhưng đau khổ. Có người cô độc nhưng bình yên. Điều đó chứng minh rằng hạnh phúc không nằm trong những gì ta sở hữu, mà nằm trong cách ta nhìn, hiểu và đón nhận cuộc đời. Không có gì thuộc về ta, nhưng cách ta sống lại quyết định tất cả. Sống thiện lành thì lòng an. Sống chân thật thì tâm nhẹ. Sống buông xả thì đời thong dong. Những điều ấy, không ai có thể lấy mất. Khi thấu hiểu rằng chẳng có gì thuộc về ta, ta mới thật sự sở hữu được sự bình an. Bởi người khổ là vì muốn giữ. Người đau là vì nắm chặt. Người sợ là vì mất mát. Nhưng người thức tỉnh thì biết: Có duyên thì đến, vô duyên thì đi. Có phúc thì hưởng, hết phúc thì buông. Và chính sự buông ấy là tự do. Chính sự thấu hiểu ấy là trí tuệ. Chính sự nhẹ lòng ấy là hạnh phúc. Đời nhẹ hay nặng, không phải vì những gì ta có, mà vì những gì ta chấp. Buông một phần, đời nhẹ một phần. Buông hết, tâm sáng như gương.#trietlycuocsong #daolysong #songtinhthuc #nhansinh #chualanh #baihoccuocsong #phattrienbanthan
QUÁN TRỌ CUỘC ĐỜI Có một chân lý mà phải đến khi trải qua đủ buồn – vui, được – mất, con người mới thật sự hiểu: Trên đời này, chẳng có gì thật sự thuộc về ta. Không phải vì chúng ta không đáng có, mà vì mọi thứ đến và đi đều theo duyên, theo nghiệp, theo sự vận hành vô thường của vạn pháp. Phật dạy: “Vạn vật vô ngã.” Mọi sở hữu chỉ là tạm gửi trong một đoạn đời, giống như người lữ khách mượn quán trọ qua đêm. Sáng mai, quán còn đó, nhưng người đã rời đi. Cuộc đời cũng là quán trọ, mà chúng ta chỉ là khách tạm dừng chân. Không ai thuộc về ai Ta từng nghĩ tình cảm vững bền sẽ đi cùng mình đến cuối đường đời. Nhưng rồi năm tháng biến đổi, lòng người đổi thay, duyên phai, nợ cạn – người từng nắm tay ta chặt nhất lại là người buông tay nhanh nhất. Không ai muốn điều đó. Nhưng nhân duyên đủ thì gặp, hết thì tan. Dù ta níu, cũng chẳng giữ được điều vốn không thuộc về mình. Khi hiểu điều này, ta ngừng oán trách, ngừng bi lụy, ngừng khổ đau. Ta biết mỉm cười tạm biệt, vì hiểu rằng mỗi người đến đều để dạy ta một bài học. Và rồi họ lại rời đi, như một phần tự nhiên của cuộc hành trình. Của cải không theo ta đến cuối đời Tiền bạc, nhà cửa, tài sản – ta tưởng là của mình, nhưng thật ra chỉ là những thứ ta tạm quản lý. Một cơn bệnh nặng, một biến cố, một khúc quanh đời sống… và tất cả có thể đổi chủ trong chớp mắt. Khi nhắm mắt xuôi tay, có mang theo được gì không? Không. Một thứ cũng không. Thứ ta mang theo chỉ là nghiệp thiện – nghiệp ác, phúc ta gây – tội ta tạo, những điều tử tế ta từng làm, những tâm niệm ta từng nuôi dưỡng. Còn lại, tất cả chỉ là mây khói. Biết điều ấy, ta bớt tham, bớt tính toán, bớt tranh giành, bớt thức trắng vì những thứ vốn không thể mang theo. Ta học cách trân trọng điều mình có, nhưng không ràng buộc, không cố nắm chặt đến nỗi tự làm mình tổn thương. Thân xác này cũng không thuộc về ta Ta chăm chút cho thân thể, giữ gìn sắc diện, lo sợ tuổi già, sợ vết nhăn, sợ bệnh tật. Nhưng đến cuối cùng, thân này cũng không theo ta được. Nó tan vào đất, vào bụi, trở lại với nơi nó sinh ra. Thân là vay mượn tạm thời. Tâm mới là thứ cần chăm sóc. Đời người khổ là vì chăm thân quá nhiều, mà chăm tâm quá ít. Khi hiểu điều này, ta thôi chấp vào hình hài, thôi hành xác, thôi tự so sánh mình với người khác. Ta sống với sự nhẹ nhàng của một người biết rằng thân này chỉ là chiếc áo tạm mặc trong cuộc lữ hành ngắn ngủi. Thứ thật sự còn lại là tâm thái của ta với cuộc đời Có người giàu nhưng bất an. Có người nghèo nhưng an nhiên. Có người được yêu thương nhưng đau khổ. Có người cô độc nhưng bình yên. Điều đó chứng minh rằng hạnh phúc không nằm trong những gì ta sở hữu, mà nằm trong cách ta nhìn, hiểu và đón nhận cuộc đời. Không có gì thuộc về ta, nhưng cách ta sống lại quyết định tất cả. Sống thiện lành thì lòng an. Sống chân thật thì tâm nhẹ. Sống buông xả thì đời thong dong. Những điều ấy, không ai có thể lấy mất. Khi thấu hiểu rằng chẳng có gì thuộc về ta, ta mới thật sự sở hữu được sự bình an. Bởi người khổ là vì muốn giữ. Người đau là vì nắm chặt. Người sợ là vì mất mát. Nhưng người thức tỉnh thì biết: Có duyên thì đến, vô duyên thì đi. Có phúc thì hưởng, hết phúc thì buông. Và chính sự buông ấy là tự do. Chính sự thấu hiểu ấy là trí tuệ. Chính sự nhẹ lòng ấy là hạnh phúc. Đời nhẹ hay nặng, không phải vì những gì ta có, mà vì những gì ta chấp. Buông một phần, đời nhẹ một phần. Buông hết, tâm sáng như gương.#trietlycuocsong #daolysong #songtinhthuc #nhansinh #chualanh #baihoccuocsong #phattrienbanthan

About