Trịnh Tuấn Kiệt :
Cảm ơn bạn đã làm ra vid này! Nó đã đến với mình vào lúc bản thân đang mông lung giữa những lựa chọn về tương lai, những cảm xúc, áp lực dồn nén vì không biết phải chia sẻ với ai. Những lời trong vid đã chạm đến những điều sâu nhất trong mình, làm mình nhớ ra rằng giữa những sự chèn ép của cuộc sống ở đó vẫn có mẹ - người luôn ở đó để lắng và cảm thông cho nhưng khó khăn, thất bại của con. Mẹ đôi khi không phải là các kĩ sư, thạc sĩ hay những nhà định hướng để mà có thể giải thích cho con về những hiểu biết uyên thâm hay cho con về đường đi nhanh nhất để đạt được thành công, chỉ đơn giản bằng tình yêu thường mẹ cho con sự mạnh mẽ, dũng khí để đạt được điều con muốn. Mỗi khi chán nản nhất bản thân mình luôn nhớ đến mẹ và tự đặt ra câu hỏi “tại sao trải qua nhiều vất vả, thiếu thốn trong cuộc sống như vậy mà mẹ vẫn dửng dưng như vậy? Tại sao bản thân mình chỉ mới gặp một chút thất bại đã nản?”. Câu hỏi ấy là lí do khiến mình không cho phép bản thân ngưng cố gắng. Cuộc sống ngoài kia luôn đánh giá chúng ta khiến cho ta phải sống theo sự công nhận từ người khác, nhưng mẹ thì khác, không cần những thành tự lớn lao mẹ yêu thương ta từ những điều nhỏ bé nhất, đó đối với mình lại là sự công nhận lớn nhất và bản thân mình cũng muốn được cho mẹ tự hào, cho mẹ có thể nhìn thấy dáng vẻ thành công của mình, dang vẻ mà ở đó bản thân mình đang hạnh phúc với những lựa chọn, nỗ lực trong quá khứ.
2026-03-25 11:36:53