@user8144498612777: Industrial Black Glow 25” Lamps with Night Light + USB Charging (Set of 2)

Iaikeyo Lighting
Iaikeyo Lighting
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 04 March 2026 06:56:42 GMT
105
3
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @user8144498612777, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Bất nghi thì bất ngộ.” Nhưng chữ nghi ở đây không phải là đa nghi, càng không phải thói quen phủ nhận mọi thứ để tỏ ra mình sâu sắc. Đó là sự thao thức của một tâm hồn không cam lòng sống mãi trong những điều vay mượn. Là khát vọng đi đến tận cùng của sự thật thay vì bằng lòng với những câu trả lời có sẵn. Phần lớn chúng ta đang sống bằng những nhận thức được thừa hưởng từ người khác. Ta mượn định nghĩa về hạnh phúc của xã hội. Ta mượn tiêu chuẩn thành công của đám đông. Ta mượn những quan niệm từ gia đình, trường học, sách vở rồi mặc nhiên xem đó là chân lý. Ta lớn lên trong vô số khái niệm về đúng và sai, được và mất, nhưng rất hiếm khi dừng lại để tự hỏi: Liệu những điều mình đang tin có thật sự là điều mình thấy biết? Hay đó chỉ là những ý niệm được lặp lại quá lâu đến mức trở thành niềm tin? Con người thường sợ đặt câu hỏi, bởi mỗi câu hỏi chân thật đều có sức mạnh làm rung chuyển những điều mà bản ngã đang bám víu. Ta thích sự chắc chắn, thích cảm giác mình đã hiểu, thích có một hệ thống tư tưởng để nương tựa. Nhưng nhiều khi chính những điều ấy lại trở thành nhà tù vô hình giam giữ nhận thức. Một cái tâm chưa từng nghi vấn sẽ rất khó trưởng thành. Một trí tuệ bằng lòng với những câu trả lời có sẵn sẽ rất khó nhìn thấy điều gì sâu hơn những gì đã được học thuộc. Bởi chân lý không nằm trong sự lặp lại. Chân lý chỉ hiển lộ khi con người đủ dũng khí bước ra khỏi vùng an toàn của nhận thức cũ. Có những thời điểm trong đời, mọi điều ta từng tin tưởng bỗng trở nên mong manh. Những giá trị từng được xem là tuyệt đối bắt đầu lung lay. Những câu trả lời từng khiến ta yên tâm bỗng không còn đủ sức thuyết phục. Đó không phải là dấu hiệu của sự lạc lối. Đó thường là khởi đầu của sự thức tỉnh. Bởi chỉ khi thấy mình chưa biết, con người mới thật sự mở lòng để học. Chỉ khi thấy mình có thể sai, con người mới có cơ hội tiến gần hơn đến sự thật. Trong Phật pháp, Đức Phật không dạy con người tin mù quáng. Ngài cũng không dạy con người chìm đắm trong nghi hoặc. Ngài dạy hãy lắng nghe, suy tư, quán chiếu và tự mình thấy biết. Trí tuệ không sinh ra từ sự cả tin. Nhưng cũng không sinh ra từ sự chống đối. Trí tuệ sinh ra từ sự quan sát trung thực đối với chính mình và cuộc đời. Người học đạo không phải là người tích lũy thật nhiều khái niệm, mà là người đủ can đảm nhìn vào những gì đang diễn ra trong tâm mình. Nhìn thấy tham lam. Nhìn thấy sân hận. Nhìn thấy nỗi sợ hãi. Nhìn thấy cái tôi luôn muốn hơn thua, kiểm soát và chứng minh bản thân. Mỗi lần thấy rõ một ảo tưởng, tâm liền nhẹ đi một phần. Mỗi lần buông xuống một chấp trước, bầu trời bên trong lại rộng mở thêm một chút. Cho đến một ngày, điều được tìm kiếm bấy lâu không còn nằm trong sách vở, không còn nằm trong lời nói của người khác, mà hiển lộ ngay nơi tâm mình. #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
“Bất nghi thì bất ngộ.” Nhưng chữ nghi ở đây không phải là đa nghi, càng không phải thói quen phủ nhận mọi thứ để tỏ ra mình sâu sắc. Đó là sự thao thức của một tâm hồn không cam lòng sống mãi trong những điều vay mượn. Là khát vọng đi đến tận cùng của sự thật thay vì bằng lòng với những câu trả lời có sẵn. Phần lớn chúng ta đang sống bằng những nhận thức được thừa hưởng từ người khác. Ta mượn định nghĩa về hạnh phúc của xã hội. Ta mượn tiêu chuẩn thành công của đám đông. Ta mượn những quan niệm từ gia đình, trường học, sách vở rồi mặc nhiên xem đó là chân lý. Ta lớn lên trong vô số khái niệm về đúng và sai, được và mất, nhưng rất hiếm khi dừng lại để tự hỏi: Liệu những điều mình đang tin có thật sự là điều mình thấy biết? Hay đó chỉ là những ý niệm được lặp lại quá lâu đến mức trở thành niềm tin? Con người thường sợ đặt câu hỏi, bởi mỗi câu hỏi chân thật đều có sức mạnh làm rung chuyển những điều mà bản ngã đang bám víu. Ta thích sự chắc chắn, thích cảm giác mình đã hiểu, thích có một hệ thống tư tưởng để nương tựa. Nhưng nhiều khi chính những điều ấy lại trở thành nhà tù vô hình giam giữ nhận thức. Một cái tâm chưa từng nghi vấn sẽ rất khó trưởng thành. Một trí tuệ bằng lòng với những câu trả lời có sẵn sẽ rất khó nhìn thấy điều gì sâu hơn những gì đã được học thuộc. Bởi chân lý không nằm trong sự lặp lại. Chân lý chỉ hiển lộ khi con người đủ dũng khí bước ra khỏi vùng an toàn của nhận thức cũ. Có những thời điểm trong đời, mọi điều ta từng tin tưởng bỗng trở nên mong manh. Những giá trị từng được xem là tuyệt đối bắt đầu lung lay. Những câu trả lời từng khiến ta yên tâm bỗng không còn đủ sức thuyết phục. Đó không phải là dấu hiệu của sự lạc lối. Đó thường là khởi đầu của sự thức tỉnh. Bởi chỉ khi thấy mình chưa biết, con người mới thật sự mở lòng để học. Chỉ khi thấy mình có thể sai, con người mới có cơ hội tiến gần hơn đến sự thật. Trong Phật pháp, Đức Phật không dạy con người tin mù quáng. Ngài cũng không dạy con người chìm đắm trong nghi hoặc. Ngài dạy hãy lắng nghe, suy tư, quán chiếu và tự mình thấy biết. Trí tuệ không sinh ra từ sự cả tin. Nhưng cũng không sinh ra từ sự chống đối. Trí tuệ sinh ra từ sự quan sát trung thực đối với chính mình và cuộc đời. Người học đạo không phải là người tích lũy thật nhiều khái niệm, mà là người đủ can đảm nhìn vào những gì đang diễn ra trong tâm mình. Nhìn thấy tham lam. Nhìn thấy sân hận. Nhìn thấy nỗi sợ hãi. Nhìn thấy cái tôi luôn muốn hơn thua, kiểm soát và chứng minh bản thân. Mỗi lần thấy rõ một ảo tưởng, tâm liền nhẹ đi một phần. Mỗi lần buông xuống một chấp trước, bầu trời bên trong lại rộng mở thêm một chút. Cho đến một ngày, điều được tìm kiếm bấy lâu không còn nằm trong sách vở, không còn nằm trong lời nói của người khác, mà hiển lộ ngay nơi tâm mình. #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About