ngocbich౨ৎ. :
Nếu thật sự không rực rỡ em chỉ như là chiêc lá khô , lá này lụi thì có lá kia đơm , em sẽ như cây bút hết mực , muốn đơm thêm nhưng mãi cũng chẳng đầy , ham muốn con người là bất tận nhưng khát khao cái ham muốn kia lại khó hơn , chỉ vì một bài toán khó , một bài văn dài , một đoạn listening em không hiểu em đã nghĩ đến cảnh mai sau em sẽ không rực rỡ nổi , đoạn thời gian con người luôn là bí ẩn , không thể đoán cũng chẳng thể phán quyết được , ta chỉ biết nỗ lực thôi , ta mãi cứ vùi đầu vào cái gọi là “sự rực rỡ” mà lại quên mất em cũng chỉ là một đứa trẻ với ham muốn lớn hơn bao đứa trẻ khác , em rực rỡ làm sao đây , khi càng đi xa em càng thấy bản thân kém cỏi hơn người , em ơi em nhớ rằng có thể em sẽ không rực rỡ trong số bọn họ nhưng em vẫn rực rỡ trên con đường em đi , nó trải đầy hoa và lá , em chẳng nhìn thấy đâu nhưng đâu đó tâm hồn em đã vơi đi được bao nhiêu là ưu tư, em cứ hoàn thiện từ mình thành người mình mong muốn để em luôn tự hào vì điều mình làm không phải sai lầm , em nhé..!
2026-03-11 14:23:54