@phongb303: #xuhuong👤❤️‍

Phong Bé
Phong Bé
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 06 March 2026 10:51:54 GMT
220
18
2
3

Music

Download

Comments

usecugdjnfrhy
Bá Châu :
@chiichi🖤 kj puas paub na
2026-03-06 11:43:07
2
To see more videos from user @phongb303, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

VĨNH BIỆT NGƯỜI ANH HÙNG ĐÃ ĐỂ LẠI MỘT CÁNH TAY TRÊN CHIẾN TRƯỜNG  (Kính tiễn Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu) 11 giờ trưa ngày 24 tháng 6 năm 2026, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu đã từ trần, hưởng thọ 94 tuổi. Tin ông đi xa khiến nhiều người lặng lại. Một con người đã sống gần trọn thế kỷ cùng lịch sử dân tộc, đã bước qua chiến tranh bằng máu, bằng ý chí và bằng một niềm tin sắt đá vào độc lập của đất nước, nay thanh thản trở về với đồng đội. Nhưng có những con người, sự ra đi không khép lại cuộc đời họ. Bởi họ đã trở thành một phần ký ức của dân tộc. La Văn Cầu – tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1932 trong một gia đình người Tày ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ nghèo khó giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa đã sớm hun đúc trong cậu bé miền biên viễn một khát vọng lớn hơn cuộc đời riêng: được cầm súng chiến đấu cho Tổ quốc. Mới 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để nhập ngũ. Đó là quyết định của một người trẻ tuổi chưa kịp lớn, nhưng đã hiểu thế nào là trách nhiệm với non sông. Những năm tháng quân ngũ đã rèn giũa người chiến sĩ ấy thành một con người quả cảm. Ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt, nhưng chính chiến dịch Đông Khê năm 1950 đã làm nên tên tuổi La Văn Cầu – một cái tên đi vào lịch sử như biểu tượng của ý chí Việt Nam. Ngày ấy, nhiệm vụ của tổ bộc phá là mở cửa mở cho bộ binh xung phong. Giữa chiến trường ngập khói lửa, từng đồng đội lần lượt bị thương. Người chiến sĩ trẻ vẫn ôm khối bộc phá nặng tiến lên phía trước. Một viên đạn xuyên qua cánh tay phải, xương gãy nát, máu chảy đầm đìa. Khoảng cách tới mục tiêu không còn xa. Nhưng cánh tay ấy không thể tiếp tục. Trong thời khắc sinh tử ấy, điều ông nghĩ đến không phải sự sống của bản thân, mà là nhiệm vụ còn dang dở. Ông yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Rồi chỉ với phần sức lực còn lại, người lính ấy ôm khối bộc phá lao lên phía trước. Tiếng nổ vang lên giữa trận địa. Lô cốt bị phá hủy. Đường tiến công mở ra. Chiến thắng đến với quân ta. Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại thời khắc ấy, người đời vẫn kinh ngạc trước sức chịu đựng và lòng quả cảm phi thường của con người bằng xương bằng thịt. Nhưng có lẽ, với những người đã đi qua chiến tranh, đó còn là một điều khác lớn hơn: khi Tổ quốc ở phía trước, người lính đôi khi không còn nghĩ đến chính mình. Năm 1952, La Văn Cầu được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến, sống giản dị và lặng lẽ như bao người lính trở về. Danh hiệu anh hùng không làm ông khác đi; điều còn lại ở ông là sự điềm đạm, chân thành và tình yêu sâu nặng dành cho đồng đội, cho nhân dân. Trong ký ức nhiều thế hệ, La Văn Cầu không chỉ là người anh hùng của một trận đánh. Ông là biểu tượng của một thế hệ đã đặt vận mệnh đất nước lên trên tất cả. Hôm nay, người chiến sĩ năm nào đã hoàn thành hành trình của mình. Có lẽ ở một miền ký ức nào đó của dân tộc, ông lại gặp những đồng đội đã ngã xuống từ rất lâu – những người mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Xin kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu. Một cánh tay đã ở lại chiến trường. Nhưng từ sự hy sinh ấy, nhiều thế hệ đã được sống trong hòa bình. Vĩnh biệt ông. Tên tuổi La Văn Cầu sẽ còn ở lại – như một ngọn lửa lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
VĨNH BIỆT NGƯỜI ANH HÙNG ĐÃ ĐỂ LẠI MỘT CÁNH TAY TRÊN CHIẾN TRƯỜNG (Kính tiễn Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu) 11 giờ trưa ngày 24 tháng 6 năm 2026, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu đã từ trần, hưởng thọ 94 tuổi. Tin ông đi xa khiến nhiều người lặng lại. Một con người đã sống gần trọn thế kỷ cùng lịch sử dân tộc, đã bước qua chiến tranh bằng máu, bằng ý chí và bằng một niềm tin sắt đá vào độc lập của đất nước, nay thanh thản trở về với đồng đội. Nhưng có những con người, sự ra đi không khép lại cuộc đời họ. Bởi họ đã trở thành một phần ký ức của dân tộc. La Văn Cầu – tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1932 trong một gia đình người Tày ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ nghèo khó giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa đã sớm hun đúc trong cậu bé miền biên viễn một khát vọng lớn hơn cuộc đời riêng: được cầm súng chiến đấu cho Tổ quốc. Mới 16 tuổi, ông khai tăng tuổi để nhập ngũ. Đó là quyết định của một người trẻ tuổi chưa kịp lớn, nhưng đã hiểu thế nào là trách nhiệm với non sông. Những năm tháng quân ngũ đã rèn giũa người chiến sĩ ấy thành một con người quả cảm. Ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt, nhưng chính chiến dịch Đông Khê năm 1950 đã làm nên tên tuổi La Văn Cầu – một cái tên đi vào lịch sử như biểu tượng của ý chí Việt Nam. Ngày ấy, nhiệm vụ của tổ bộc phá là mở cửa mở cho bộ binh xung phong. Giữa chiến trường ngập khói lửa, từng đồng đội lần lượt bị thương. Người chiến sĩ trẻ vẫn ôm khối bộc phá nặng tiến lên phía trước. Một viên đạn xuyên qua cánh tay phải, xương gãy nát, máu chảy đầm đìa. Khoảng cách tới mục tiêu không còn xa. Nhưng cánh tay ấy không thể tiếp tục. Trong thời khắc sinh tử ấy, điều ông nghĩ đến không phải sự sống của bản thân, mà là nhiệm vụ còn dang dở. Ông yêu cầu đồng đội xử lý phần cánh tay bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Rồi chỉ với phần sức lực còn lại, người lính ấy ôm khối bộc phá lao lên phía trước. Tiếng nổ vang lên giữa trận địa. Lô cốt bị phá hủy. Đường tiến công mở ra. Chiến thắng đến với quân ta. Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại thời khắc ấy, người đời vẫn kinh ngạc trước sức chịu đựng và lòng quả cảm phi thường của con người bằng xương bằng thịt. Nhưng có lẽ, với những người đã đi qua chiến tranh, đó còn là một điều khác lớn hơn: khi Tổ quốc ở phía trước, người lính đôi khi không còn nghĩ đến chính mình. Năm 1952, La Văn Cầu được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến, sống giản dị và lặng lẽ như bao người lính trở về. Danh hiệu anh hùng không làm ông khác đi; điều còn lại ở ông là sự điềm đạm, chân thành và tình yêu sâu nặng dành cho đồng đội, cho nhân dân. Trong ký ức nhiều thế hệ, La Văn Cầu không chỉ là người anh hùng của một trận đánh. Ông là biểu tượng của một thế hệ đã đặt vận mệnh đất nước lên trên tất cả. Hôm nay, người chiến sĩ năm nào đã hoàn thành hành trình của mình. Có lẽ ở một miền ký ức nào đó của dân tộc, ông lại gặp những đồng đội đã ngã xuống từ rất lâu – những người mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Xin kính cẩn nghiêng mình tiễn biệt Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Đại tá La Văn Cầu. Một cánh tay đã ở lại chiến trường. Nhưng từ sự hy sinh ấy, nhiều thế hệ đã được sống trong hòa bình. Vĩnh biệt ông. Tên tuổi La Văn Cầu sẽ còn ở lại – như một ngọn lửa lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

About