@jui_doll: Có những lúc mình nhìn vào gương… và tự hỏi người đang đứng trước mặt là ai. Vẫn là khuôn mặt đó. Vẫn là đôi mắt đó. Nhưng cảm giác bên trong… dường như đã không còn giống trước nữa. Mọi thứ từng khiến mình buồn… giờ chỉ còn lại một khoảng trống rất lặng. Không còn đau như trước. Không còn khóc như trước. Chỉ là một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc bên trong, như thể trái tim vẫn còn ở đó… nhưng cảm xúc thì đã biến mất từ lúc nào. Có lẽ con người ta không phải lúc nào cũng vỡ vụn vì đau. Đôi khi… họ chỉ im lặng đến mức chính mình cũng không nhận ra rằng cảm xúc đã chết đi từ rất lâu rồi. Và đáng sợ nhất không phải là nỗi buồn. Mà là khi bạn nhận ra… mình đã quen với việc không còn cảm thấy gì nữa.