@chloe.wcsp: “They see right through me.” (REPOST - tiktok is my biggest opp) #willsmithhockey #edits #foryoupage #hockey #sanjosesharks

chloe.wcsp
chloe.wcsp
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 11 March 2026 04:54:59 GMT
35713
7678
18
287

Music

Download

Comments

emma_maie
𝐸𝓂𝓂𝒶-𝑀𝒶𝒾𝑒🩷🌸🎀 :
I hope he knows how good of a player he is ☹️
2026-03-12 04:17:25
181
aboutliin
lin :
Look both sides of the street when you cross
2026-03-12 01:49:34
131
livifloss
livifloss :
2026-03-12 06:04:53
67
beanieboozle29403
beanieboozle :
2026-03-13 01:27:39
14
tammin16
Tammin|🦈 丰 :
2026-03-11 17:48:14
26
smileyrylie09
Rylie 🍁 :
2026-03-11 17:17:41
21
agora_stars
agora_stars :
2026-03-12 05:50:46
11
tea3886
n :
i really can’t today
2026-03-12 04:47:48
6
sunkistapplejuice
sunkistapplejuicefan :
2026-03-13 00:53:55
3
viezone
𑣲𝑳 :
I hope he truly knows that he is a great player at the end of the day
2026-04-21 01:43:07
0
araasierraa
ara sierra :
SMITTY AND TAY ARE THE BEST COMBINATION
2026-03-15 03:39:08
5
alhadas.gi
g :
Why you did this?
2026-03-12 22:33:40
1
evieiie
evie :
this is beautiful and really hurt me 😢
2026-03-11 22:01:42
1
hannahs..2nd
hannah🙈 :
JAIL FOR USING THE LIVE VERSION
2026-03-11 23:38:52
9
courtnicole99
Courtney J :
Straight to jail
2026-03-11 11:50:03
10
kristinakulic
kristina🎀 :
JAIL
2026-03-12 02:40:41
1
bellarina.capuchina1
𝐁𝐄𝐋𝐋𝐀🦈🩵🏒 :
@⭐️utumn
2026-03-12 11:17:23
0
bibblebeeboo
beetlebox :
😂😂😂
2026-03-15 09:37:45
0
To see more videos from user @chloe.wcsp, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.
CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.

About