@danaseivwright: Most hyped calcium volume balm stick from @Dr Melaxin® #balmstick #drmelaxin #koreanskincare #fyp #tiktokmademebuyit

Dana Seivwright
Dana Seivwright
Open In TikTok:
Region: GB
Wednesday 11 March 2026 05:04:46 GMT
850
6
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @danaseivwright, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Anh là đặc biệt... Đặc biệt đến mức ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, khi mọi thứ còn chưa kịp gọi tên là gì, tôi đã hiểu rất rõ rằng người ấy không thuộc về mình. Không phải kiểu hiểu mơ hồ, mà là một sự rõ ràng đến tàn nhẫn. Rõ rằng người ấy không thể yêu. Rõ rằng giữa hai đứa không hề có một con đường nào đủ đúng để đi cùng nhau lâu dài. Rõ rằng dù có cố gắng đến đâu thì kết thúc cũng chỉ là hai người đứng ở hai phía khác nhau của cuộc đời. Tôi biết hết. Biết rất rõ. Vậy mà tim vẫn rung động. Có lẽ có những rung động sinh ra không để đi đến đâu cả. Nó chỉ đến để khiến lòng mình mềm đi, để dạy mình một bài học rất đau nhưng rất thật. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách, chỉ cần tỉnh táo một chút, thì sẽ không sao. Nhưng hóa ra cảm xúc không vận hành theo lý trí. Nó đến chậm rãi, âm thầm, từng chút một. Đến lúc nhận ra thì đã thương mất rồi. Có những ngày tôi tự hỏi bản thân rằng vì sao mình vẫn ở lại. Vì sao biết là không có tương lai mà vẫn để lòng mình tiến thêm một bước. Có lẽ vì người ấy mang đến một cảm giác rất hiếm. Cảm giác được hiểu mà không cần nói quá nhiều. Cảm giác an toàn trong những khoảnh khắc rất ngắn. Cảm giác mà sau này, dù gặp bao nhiêu người, cũng khó lòng tìm lại được nguyên vẹn như vậy. Người ta thường bảo yêu sai người là do mù quáng. Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Có những lần mình không hề mù quáng. Mình tỉnh táo đến đau lòng. Chỉ là trái tim đã chọn khác với điều lý trí cho phép. Mình biết đây là sai thời điểm. Biết hoàn cảnh không ủng hộ. Biết răng nếu đi tiếp thì chỉ có thêm tổn thương. Nhưng vẫn không thể dừng lại kịp lúc, bởi vì cảm xúc ấy là thật, và nó quá sâu. Thứ khiến người ta mệt mỏi nhất không phải là không được yêu, mà là yêu trong im lặng. Thương nhưng không dám giữ. Nhớ nhưng không thể gọi tên. Quan tâm nhưng phải giả vờ như không. Mỗi lần tiến lên là một lần tự nhắc mình đừng đi quá xa. Mỗi lần lùi lại lại thấy lòng trống rỗng đến nghẹt thở. Có những đêm tôi hiểu rất rõ rằng nếu mình rời đi sớm hơn một chút, có lẽ mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn. Nhưng nếu quay ngược lại thời gian, tôi vẫn sẽ rung động như vậy thôi. Vì có những người xuất hiện không phải để mình tránh, mà để mình trải qua. Trải qua đủ thương, đủ nhớ, đủ đau để lớn lên thêm một chút. Rồi đến một ngày, mình buộc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người không sinh ra để ở bên mình, mà chỉ để ở trong lòng mình rất lâu. Chấp nhận rằng không phải mối quan hệ nào cũng cần một cái kết rõ ràng. Có những chuyện chỉ cần tồn tại đã là đủ. Đủ để nhớ. Đủ để buồn. Đủ để sau này khi nghĩ lại, tim vẫn khẽ nhói lên một cái rất nhẹ. Có lẽ điều khó nhất không phải là rời đi. Rời đi chỉ là bước chân. Điều khó nhất là học cách sống tiếp khi trong tim mình đã từng có một người không thể thay thế. Một người mà dù không còn bên cạnh, vẫn để lại dấu vết rất sâu. Và dấu vết ấy không làm mình đau mãi, nhưng sẽ theo mình suốt đời, như một lời nhắc rằng đã từng có một lần, mình thương ai đó nhiều hơn cả những gì minh được phép. Em-#xuhuong #sttbuontamtrang #stthaymoingay #stthaymoingay #tramcamxuc
Anh là đặc biệt... Đặc biệt đến mức ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, khi mọi thứ còn chưa kịp gọi tên là gì, tôi đã hiểu rất rõ rằng người ấy không thuộc về mình. Không phải kiểu hiểu mơ hồ, mà là một sự rõ ràng đến tàn nhẫn. Rõ rằng người ấy không thể yêu. Rõ rằng giữa hai đứa không hề có một con đường nào đủ đúng để đi cùng nhau lâu dài. Rõ rằng dù có cố gắng đến đâu thì kết thúc cũng chỉ là hai người đứng ở hai phía khác nhau của cuộc đời. Tôi biết hết. Biết rất rõ. Vậy mà tim vẫn rung động. Có lẽ có những rung động sinh ra không để đi đến đâu cả. Nó chỉ đến để khiến lòng mình mềm đi, để dạy mình một bài học rất đau nhưng rất thật. Tôi đã từng nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách, chỉ cần tỉnh táo một chút, thì sẽ không sao. Nhưng hóa ra cảm xúc không vận hành theo lý trí. Nó đến chậm rãi, âm thầm, từng chút một. Đến lúc nhận ra thì đã thương mất rồi. Có những ngày tôi tự hỏi bản thân rằng vì sao mình vẫn ở lại. Vì sao biết là không có tương lai mà vẫn để lòng mình tiến thêm một bước. Có lẽ vì người ấy mang đến một cảm giác rất hiếm. Cảm giác được hiểu mà không cần nói quá nhiều. Cảm giác an toàn trong những khoảnh khắc rất ngắn. Cảm giác mà sau này, dù gặp bao nhiêu người, cũng khó lòng tìm lại được nguyên vẹn như vậy. Người ta thường bảo yêu sai người là do mù quáng. Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Có những lần mình không hề mù quáng. Mình tỉnh táo đến đau lòng. Chỉ là trái tim đã chọn khác với điều lý trí cho phép. Mình biết đây là sai thời điểm. Biết hoàn cảnh không ủng hộ. Biết răng nếu đi tiếp thì chỉ có thêm tổn thương. Nhưng vẫn không thể dừng lại kịp lúc, bởi vì cảm xúc ấy là thật, và nó quá sâu. Thứ khiến người ta mệt mỏi nhất không phải là không được yêu, mà là yêu trong im lặng. Thương nhưng không dám giữ. Nhớ nhưng không thể gọi tên. Quan tâm nhưng phải giả vờ như không. Mỗi lần tiến lên là một lần tự nhắc mình đừng đi quá xa. Mỗi lần lùi lại lại thấy lòng trống rỗng đến nghẹt thở. Có những đêm tôi hiểu rất rõ rằng nếu mình rời đi sớm hơn một chút, có lẽ mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn. Nhưng nếu quay ngược lại thời gian, tôi vẫn sẽ rung động như vậy thôi. Vì có những người xuất hiện không phải để mình tránh, mà để mình trải qua. Trải qua đủ thương, đủ nhớ, đủ đau để lớn lên thêm một chút. Rồi đến một ngày, mình buộc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người không sinh ra để ở bên mình, mà chỉ để ở trong lòng mình rất lâu. Chấp nhận rằng không phải mối quan hệ nào cũng cần một cái kết rõ ràng. Có những chuyện chỉ cần tồn tại đã là đủ. Đủ để nhớ. Đủ để buồn. Đủ để sau này khi nghĩ lại, tim vẫn khẽ nhói lên một cái rất nhẹ. Có lẽ điều khó nhất không phải là rời đi. Rời đi chỉ là bước chân. Điều khó nhất là học cách sống tiếp khi trong tim mình đã từng có một người không thể thay thế. Một người mà dù không còn bên cạnh, vẫn để lại dấu vết rất sâu. Và dấu vết ấy không làm mình đau mãi, nhưng sẽ theo mình suốt đời, như một lời nhắc rằng đã từng có một lần, mình thương ai đó nhiều hơn cả những gì minh được phép. Em-#xuhuong #sttbuontamtrang #stthaymoingay #stthaymoingay #tramcamxuc

About