Thiệnn 🫶🏻 :
Năm ấy tôi thích một người, nhưng lại không đủ can đảm để nói ra. Tôi chọn cách đứng từ xa, lặng lẽ dõi theo từng bước chân, từng nụ cười của cậu như một thói quen không thể bỏ. Mỗi ngày đến lớp, chỉ cần thấy cậu ngồi đúng chỗ quen thuộc, nghe giọng cậu vang lên trong giờ học là lòng tôi đã thấy nhẹ đi rất nhiều. Có những lần vô tình chạm mắt, tim tôi như lỡ nhịp rồi vội quay đi, giả vờ như chưa từng có gì xảy ra. Tan học, tôi thường đi chậm lại phía sau, giữ một khoảng cách đủ gần để thấy cậu, nhưng cũng đủ xa để giấu đi những cảm xúc trong lòng. Tôi từng viết tên cậu vào góc vở, rồi lại xóa đi vì sợ bị ai đó phát hiện, từng tưởng tượng ra rất nhiều lần khoảnh khắc mình nói “tôi thích cậu”, nhưng đến khi đứng trước mặt thì lại chẳng thể thốt nên lời. Khi ấy, tôi cứ nghĩ thời gian còn dài, rằng chỉ cần mình còn ở đó thì sẽ luôn có cơ hội, rằng những điều chưa nói hôm nay có thể để ngày mai. Nhưng thanh xuân không chờ đợi ai cả, nó lặng lẽ trôi qua qua từng tiết học cuối, từng buổi chia tay, từng tấm ảnh kỷ yếu. Tôi vẫn giữ nguyên tình cảm ấy, còn cậu thì dần bước về một hướng khác, nhẹ nhàng mà không ngoảnh lại. Có thể cậu chưa từng biết, hoặc cũng có thể đã biết nhưng chọn im lặng, giống như tôi của những ngày tháng ấy. Đến khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm, tôi mới hiểu điều khiến mình tiếc nuối không phải là việc không có được cậu, mà là việc tôi đã không đủ dũng cảm để nói ra cảm xúc thật của mình. Giá như khi ấy tôi mạnh mẽ hơn một chút, thì dù kết quả có ra sao, tôi cũng đã có thể mỉm cười mà không phải bận lòng về một điều còn dang dở. Bây giờ nghĩ lại, tôi không còn buồn như trước, chỉ thấy lòng dịu đi khi nhớ về một thời ngây ngô mà chân thành đến thế. Năm ấy, tôi đã thích một người bằng tất cả sự trong trẻo của tuổi trẻ, một tình cảm không ồn ào, không được đáp lại, nhưng lại đủ sâu để trở thành ký ức đẹp nhất. Và có lẽ, chính những điều chưa kịp nói ra ấy lại khiến thanh xuân của tôi trở nên đáng nhớ hơn, bởi vì trong tim tôi, cậu vẫn luôn là người của “năm ấy” — một người mà tôi từng rất thích, rất thật lòng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở hai chữ “đã từng”.
2026-04-29 11:54:55