v :
mình vẫn mong một ngày nào đó mẹ đến và ôm lấy mình, xin lỗi mình về những lời nói của mẹ khiến mình tổn thương, vỗ về và yêu thương lấy mình. Mình cũng thương mẹ lắm, rất rất nhiều không thể nói bằng lời, nhưng mẹ không thấy được điều đó, mẹ bảo rằng mình k thương mẹ. Sao mà không thương được, mẹ chịu khổ để mình được đi học đàng hoàng, chịu cực để mình có cái ăn cái mặc, không để mình thiệt cái gì. Nhớ hồi mẹ nói mẹ khổ quá, mẹ có chet thì chả ai lo cho mình, từ lúc mẹ nói câu đó, lúc nào đi thắp hương mình cũng cầu cho mẹ luôn bình an, hạnh phúc, khoẻ mạnh và k vất vả nữa. Mình sợ mất mẹ lắm,, Nhưng mẹ k hiểu mình, mẹ cũng k quan tâm đến cảm xúc của mình, mẹ luôn để mình một mình, mình cảm thấy trống trải và cô đơn lắm. Mẹ nói những lời cay nghiệt như thể mình k có trái tim và k bt buồn vậy. Chưa bao giờ mình khóc mà mẹ an ủi, mẹ chỉ nhìn chăm chăm vào lỗi sai của mình, mẹ cũng chưa bao giờ nhìn vào những việc mình làm hay công nhận mình. Bố mất rồi, còn mẹ thôi, nhưng lúc nào mình với mẹ cũng bắt đầu bằng những cuộc cãi vã, buồn lắm nhưng không thể nói với bố, cũng k thể nói với mẹ. Mình không biết mình đã làm gì để phải chịu những lời nói cay nghiệt như thế.Hôm nay mình với mẹ lại cãi nhau, mẹ tát mình 3 cái đau điếng , mình rưng rưng nước mắt nhưng k dám khóc, mẹ vẫn tiếp tục lặp lại những lời cay nghiệt đó. Mình tủi thân quá, mình nói hết ra những điều giấu trong lòng bấy lâu nay, mình tưởng mẹ sẽ khựng lại, sẽ dịu cơn giận và xin lỗi mình dù chỉ một câu. Nhưng đó chỉ là do mình tưởng thôi
2026-04-13 11:41:56