@tiencooking: Xe scooter cho em bé #scooter #xechoi

Tiên Cooking
Tiên Cooking
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 19 March 2026 01:34:36 GMT
754
7
3
1

Music

Download

Comments

datthanhbinh
Đạt Thanh Bình :
🥰
2026-03-19 09:32:27
1
thungoc839
TTNT Thanh Bình Trường Xuân :
😍😍😍
2026-03-19 02:26:27
0
To see more videos from user @tiencooking, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một bên là cách con người nhìn thế giới, nhìn nhân sinh, nhìn điều gì đáng quý, đáng chọn, nên giữ hay nên buông. Một bên là những học thuyết đã trải qua hàng nghìn năm suy nghiệm về cách lập thân, xử thế, thuận nghịch cùng thời thế, và quan trọng hơn cả ,cách  trở lại soi chính mình. Nhưng nếu Tam quan quyết định cách ta nhìn Đời, thì câu hỏi sâu hơn là: Điều gì đã tạo nên Tam quan của chính ta? Cái nhìn của một người không tự nhiên mà thành. Ta tiếp nhận nó từ gia đình, xã hội, những người từng dạy ta phân biệt đúng sai; rồi hình thành qua trải nghiệm, được mất, gặp gỡ, tổn thương, thành công và những điều từng tin tưởng. Năm tháng lắng xuống thành một thứ khó nhận ra: cách ta nhìn thế giới. Ta từng bị phản bội nên dễ nghi ngờ lòng người. Từng thất bại nên nhìn cơ hội bằng ánh mắt dè chừng. Từng được yêu thương nên tin thế gian vẫn còn đáng tin. Lớn lên trong môi trường coi trọng danh lợi, ta dễ xem thành công là có nhiều hơn, cao hơn, được công nhận hơn. Rồi ta gọi tất cả là: “Quan điểm của tôi.” Nhưng nhiều khi, đó chỉ là những gì đời sống đã đi qua ta và để lại dấu vết. Vì thế, Tam quan có thể quyết định cách ta nhìn Đời, nhưng chưa chắc là chân lý về Đời. Ta thường tưởng mình nhìn thế giới như nó vốn có. Thực ra, thứ ta thấy thường đã đi qua lăng kính của chính mình. Cái gọi là “đúng” đôi khi chỉ là điều phù hợp với niềm tin sẵn có; cái gọi là “sai” có khi chỉ nằm ngoài giới hạn nhận thức hiện tại. “Người tốt” đôi khi là người đối xử tốt với ta; “người xấu” có khi chỉ là người trái ý ta. Đáng sợ nhất là khi ta quên mình đang nhìn qua một chiếc kính, rồi tưởng màu của chiếc kính chính là màu thế giới. Ta dùng Tam quan để phán xét tất cả mà quên hỏi: Ai đang cầm chiếc kính ấy? Vì sao ta tin điều này, phản ứng với điều kia? Vì sao cùng một sự việc, người này thấy là cơ hội, người kia thấy là tai họa? Có thể thế giới không hoàn toàn khác nhau; chỉ là mỗi người mang theo một lịch sử khác nhau trong tâm. Từ đây, những tư tưởng cổ điển trở nên đáng suy ngẫm. Nho học nhìn con người qua việc lập thân và xử thế: sống giữa người với người ra sao, có giữ nghĩa, tận trách nhiệm và biết sửa mình hay chưa. Đạo gia nhìn con người trong thế và thời: biết tiến, biết lui, hiểu giới hạn của sức người, không luôn đối đầu với dòng vận hành của sự vật. Phật học đi sâu vào tâm niệm và sự chấp thủ: điều ta thấy có phải sự vật như nó đang là, hay đã bị tham ái, sân hận, vô minh và thói quen nhận thức phủ lên? Ba truyền thống có nền tảng và phương pháp khác nhau, không nên cưỡng ép thành một. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng mở ra ba câu hỏi: Ta đang làm gì? Ta đang đứng ở đâu? Và cái tâm nào đang nhìn tất cả? Có thể cô đọng thành: Thân – Thế – Tâm. Nho học nhắc ta xét lại cách lập thân và đối đãi. Đạo gia nhắc ta xét lại cách đứng giữa thời thế. Phật học nhắc ta xét lại tâm niệm đang khởi lên trong từng hoàn cảnh. Đây không phải những chiếc khuôn để đóng mình vào, mà là những góc nhìn giúp ta có thêm khoảng cách với cái nhìn vốn quá quen thuộc của chính mình. Giá trị của cổ học không chỉ nằm ở việc biết nhiều khái niệm hay nhớ nhiều lời người xưa, mà ở chỗ: học rồi quay về xét mình. Biết đạo lý mà không thấy chấp trước của mình, đạo lý vẫn ở ngoài thân. Nói về tu thân mà không thấy cách mình đối xử với người khác, chữ “tu” chưa chạm đến đời sống. Nói thuận theo tự nhiên mà bên trong đầy cưỡng cầu, cái “thuận” có khi chỉ là một ý niệm khác của cái tôi. Nói vô ngã mà vẫn muốn mình đúng hơn tất cả, có lẽ cái ngã chỉ đang khoác chiếc áo tinh tế hơn. Học càng sâu, con người lẽ ra càng khiêm nhường. Càng nhìn rộng, càng thấy giới hạn của cái nhìn mình. Càng soi kỹ, càng nhận ra trong mỗi kết luận đều có dấu vết của người đang kết luận. Càng hiểu mình, càng bớt vội phán xét thế gian. Sau cùng: Tam quan luận Đời. Tam giáo soi Đạo. Còn người học phải quay về soi mình. Bởi Đạo không nằm ngoài Đời. Điều cần soi đến tận cùng đôi khi không phải thế gian trước mắt, mà là cái tâm đang nhìn thế gian ấy. Thấy Đời là một tầng của trí. Thấy cách mình đang nhìn Đời là một bước của tỉnh thức .
Một bên là cách con người nhìn thế giới, nhìn nhân sinh, nhìn điều gì đáng quý, đáng chọn, nên giữ hay nên buông. Một bên là những học thuyết đã trải qua hàng nghìn năm suy nghiệm về cách lập thân, xử thế, thuận nghịch cùng thời thế, và quan trọng hơn cả ,cách trở lại soi chính mình. Nhưng nếu Tam quan quyết định cách ta nhìn Đời, thì câu hỏi sâu hơn là: Điều gì đã tạo nên Tam quan của chính ta? Cái nhìn của một người không tự nhiên mà thành. Ta tiếp nhận nó từ gia đình, xã hội, những người từng dạy ta phân biệt đúng sai; rồi hình thành qua trải nghiệm, được mất, gặp gỡ, tổn thương, thành công và những điều từng tin tưởng. Năm tháng lắng xuống thành một thứ khó nhận ra: cách ta nhìn thế giới. Ta từng bị phản bội nên dễ nghi ngờ lòng người. Từng thất bại nên nhìn cơ hội bằng ánh mắt dè chừng. Từng được yêu thương nên tin thế gian vẫn còn đáng tin. Lớn lên trong môi trường coi trọng danh lợi, ta dễ xem thành công là có nhiều hơn, cao hơn, được công nhận hơn. Rồi ta gọi tất cả là: “Quan điểm của tôi.” Nhưng nhiều khi, đó chỉ là những gì đời sống đã đi qua ta và để lại dấu vết. Vì thế, Tam quan có thể quyết định cách ta nhìn Đời, nhưng chưa chắc là chân lý về Đời. Ta thường tưởng mình nhìn thế giới như nó vốn có. Thực ra, thứ ta thấy thường đã đi qua lăng kính của chính mình. Cái gọi là “đúng” đôi khi chỉ là điều phù hợp với niềm tin sẵn có; cái gọi là “sai” có khi chỉ nằm ngoài giới hạn nhận thức hiện tại. “Người tốt” đôi khi là người đối xử tốt với ta; “người xấu” có khi chỉ là người trái ý ta. Đáng sợ nhất là khi ta quên mình đang nhìn qua một chiếc kính, rồi tưởng màu của chiếc kính chính là màu thế giới. Ta dùng Tam quan để phán xét tất cả mà quên hỏi: Ai đang cầm chiếc kính ấy? Vì sao ta tin điều này, phản ứng với điều kia? Vì sao cùng một sự việc, người này thấy là cơ hội, người kia thấy là tai họa? Có thể thế giới không hoàn toàn khác nhau; chỉ là mỗi người mang theo một lịch sử khác nhau trong tâm. Từ đây, những tư tưởng cổ điển trở nên đáng suy ngẫm. Nho học nhìn con người qua việc lập thân và xử thế: sống giữa người với người ra sao, có giữ nghĩa, tận trách nhiệm và biết sửa mình hay chưa. Đạo gia nhìn con người trong thế và thời: biết tiến, biết lui, hiểu giới hạn của sức người, không luôn đối đầu với dòng vận hành của sự vật. Phật học đi sâu vào tâm niệm và sự chấp thủ: điều ta thấy có phải sự vật như nó đang là, hay đã bị tham ái, sân hận, vô minh và thói quen nhận thức phủ lên? Ba truyền thống có nền tảng và phương pháp khác nhau, không nên cưỡng ép thành một. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng mở ra ba câu hỏi: Ta đang làm gì? Ta đang đứng ở đâu? Và cái tâm nào đang nhìn tất cả? Có thể cô đọng thành: Thân – Thế – Tâm. Nho học nhắc ta xét lại cách lập thân và đối đãi. Đạo gia nhắc ta xét lại cách đứng giữa thời thế. Phật học nhắc ta xét lại tâm niệm đang khởi lên trong từng hoàn cảnh. Đây không phải những chiếc khuôn để đóng mình vào, mà là những góc nhìn giúp ta có thêm khoảng cách với cái nhìn vốn quá quen thuộc của chính mình. Giá trị của cổ học không chỉ nằm ở việc biết nhiều khái niệm hay nhớ nhiều lời người xưa, mà ở chỗ: học rồi quay về xét mình. Biết đạo lý mà không thấy chấp trước của mình, đạo lý vẫn ở ngoài thân. Nói về tu thân mà không thấy cách mình đối xử với người khác, chữ “tu” chưa chạm đến đời sống. Nói thuận theo tự nhiên mà bên trong đầy cưỡng cầu, cái “thuận” có khi chỉ là một ý niệm khác của cái tôi. Nói vô ngã mà vẫn muốn mình đúng hơn tất cả, có lẽ cái ngã chỉ đang khoác chiếc áo tinh tế hơn. Học càng sâu, con người lẽ ra càng khiêm nhường. Càng nhìn rộng, càng thấy giới hạn của cái nhìn mình. Càng soi kỹ, càng nhận ra trong mỗi kết luận đều có dấu vết của người đang kết luận. Càng hiểu mình, càng bớt vội phán xét thế gian. Sau cùng: Tam quan luận Đời. Tam giáo soi Đạo. Còn người học phải quay về soi mình. Bởi Đạo không nằm ngoài Đời. Điều cần soi đến tận cùng đôi khi không phải thế gian trước mắt, mà là cái tâm đang nhìn thế gian ấy. Thấy Đời là một tầng của trí. Thấy cách mình đang nhìn Đời là một bước của tỉnh thức .

About