@vt.physics: I thought this was a tank… I was wrong

vt.physics
vt.physics
Open In TikTok:
Region: GB
Friday 20 March 2026 08:00:00 GMT
111246
1924
25
23

Music

Download

Comments

tomaputik
Tommy George Snowball :
Where is the comments
2026-06-10 16:37:43
0
jonas.austral
elmas capito :
u da real icebreaker
2026-03-21 00:24:05
66
yobener.ofloda
mY NAmE Is AnDeRdiNguS⚓ :
it's the world rotating saved u some time 🙂‍↕️
2026-05-13 17:42:47
1
itzz_charlezz
Azrael :
hi lol
2026-03-29 09:16:03
1
qwertysurfers
qwertysurfers :
it's just like plate tectonics
2026-03-21 13:10:14
3
jingkak3gaming
JayeM :
are you siblings with junpei?
2026-05-09 09:02:55
0
za.million
Zen Za'Million :
that's a massive ice breaker
2026-03-22 15:32:53
0
luijiegesta
luijie_gesta :
I'm early
2026-03-20 09:16:14
0
lexzz_.23
lexzz_.23 :
very early wth
2026-03-20 14:34:57
0
temporarilydumb
Big Time :
Oooohh
2026-03-21 04:28:46
0
citizen2.5
NPC :
cool
2026-04-03 09:17:04
0
wt_ryan5000
RYan :
hi
2026-03-20 08:24:57
0
science_tao
mfs :
it reminds me of our tectonic plates moving
2026-04-16 13:57:44
1
leimoschleimo
Liam_ :
it made it to the moon...
2026-03-21 01:19:36
0
tmyun
MrYuraSan☺ :
🤗
2026-03-27 20:54:43
0
lexiana.23
Lex :
:ᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟ ᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟᅟ  ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎   ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ               ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ︎ ︎ ᅠ         ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎       ︎ ︎       ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎ ᅠ         ︎ ︎         ︎ ︎
2026-04-19 17:50:58
2
r3.cts.gamin
Яз ᄃƬƧ GΛMIП :
Ofc it’s Russian
2026-04-17 07:19:29
0
To see more videos from user @vt.physics, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.
Những ngày cuối năm tại Sài Gòn, đi đến đâu tôi cũng nghe câu hát “Thành phố lớn Tết đến càng cô đơn, kẻ bôn ba chỉ muốn quay lối về nhà…” Câu hát ấy không ồn ào, không cố chạm vào ai, vậy mà cứ len lỏi như khói thuốc vương trên áo, chậm rãi nhưng dai dẳng. Sài Gòn cuối năm đông hơn thường lệ, nhưng cái đông ấy chỉ làm người ta thấy mình nhỏ lại. Phố xá sáng đèn, cửa tiệm mở nhạc Tết từ sớm, người người hối hả mua sắm, còn tôi thì đứng giữa dòng người, nghe trong lòng có thứ gì đó rơi xuống, khẽ thôi, nhưng rất sâu. Cuối năm, Sài Gòn giống một bữa tiệc mà ai cũng có chỗ ngồi, chỉ riêng mình không biết nên ngồi đâu. Người ta nói về thưởng Tết, về chuyến xe đêm, về mâm cơm sum họp. Những câu chuyện tưởng như vô tình ấy lại cứa vào lòng kẻ không dám chắc mình có mặt trên mâm cơm nào. Không phải vì không có nhà để về, mà vì con đường về nhà đôi khi dài hơn sức chịu đựng của một năm tha hương. Có những buổi tối tan làm muộn, tôi ghé vào quán cơm quen. Vẫn là khay cơm nóng, vẫn là món ăn đủ đầy, nhưng ăn đến đâu cũng thấy thiếu. Thiếu một tiếng gọi với theo khi đứng dậy, thiếu một câu cằn nhằn quen thuộc, thiếu cả cảm giác được ngồi yên mà không cần nghĩ ngày mai phải trả tiền nhà bằng cách nào. “Cơm đoàn viên” ba chữ nghe nhẹ như khói, nhưng với người ở lại thành phố này dịp Tết, nó nặng như một lời tự vấn: mình đã đi bao xa để đánh đổi điều gì? Đêm Sài Gòn những ngày cận Tết lạnh hơn trong cảm giác. Tôi rót rượu, không phải để say, mà để có cái cớ ngồi lâu hơn với nỗi nhớ. Khói thuốc cuộn lên, che mờ những suy nghĩ không muốn đối diện. Trong làn khói ấy, ký ức hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: bếp lửa quê nhà, nồi cơm sôi lục bục, tiếng dép kéo trên nền gạch cũ, và một chỗ ngồi luôn được chừa sẵn, dù có khi rất lâu rồi chưa kịp lấp đầy. Có những năm, tôi tự nhủ thôi thì ở lại Sài Gòn, coi như Tết cũng chỉ là một ngày bình thường. Nhưng đến lúc giao thừa gần kề, mọi cố gắng tỏ ra bình thản đều tan rã. Thành phố càng rực rỡ, lòng người càng lặng thinh. Giữa pháo hoa và tiếng cười, có những kẻ lặng lẽ quay mặt đi, sợ ánh sáng làm lộ ra nỗi cô đơn mà mình đã giấu cả năm trời. Người ta bảo lớn rồi, phải quen với việc xa nhà. Nhưng có những nỗi nhớ không phải để quen, mà để chịu. Chịu qua từng mùa Tết, từng bữa cơm ăn vội, từng cuộc gọi về chỉ dám nói những điều nhẹ tênh. Bởi nói thật quá thì sợ người ở nhà lo, mà nói dối mãi thì chính mình không chịu nổi. Rượu cạn dần, khói cũng nhạt đi. Chỉ còn câu hát kia ở lại, quẩn quanh trong đầu như một lời an ủi không trọn vẹn. Thành phố lớn thật, nhưng Tết đến, nỗi cô đơn cũng lớn theo. Và giữa tất cả những bon chen, thứ khiến người ta giằng xé nhất vẫn là một ước mong rất nhỏ: được về nhà, ngồi xuống, ăn một bữa cơm không cần vội, không cần mạnh mẽ, chỉ cần đủ người.

About