@phuongthao890: Men Vi Sinh Phụ Khoa LAGUMI Bổ Sung 7 Tỷ Lợi Khuẩn Chuyên Biệt Mỗi Viên, Ngày 1 Viên Duy Nhất, Hỗ Trợ Giảmm Ngứa-Khí Hư #menvisinh #menvisinhphunutuduc #menvisinhphukhoa #bosungloikhuan #giamkhihu

Thảo Beauty 🌸
Thảo Beauty 🌸
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 20 March 2026 05:39:34 GMT
95254
246
6
13

Music

Download

Comments

trangtrang394
Trang Trang :
uống này tới kì kinh có phải ngưng uống k chi
2026-04-06 00:34:15
0
nhahuong.83
Di Hương sống khoẻ :
Uống tốt
2026-04-24 12:36:42
0
moon_moon2590
Moon Review Men Phụ Khoa :
chất lượng lắm nha
2026-04-24 11:44:32
0
thythanh425
Thanh Thúy 🐉 :
em bị viêm nấm ngứa uống được không ạ
2026-04-20 13:29:49
0
dinh1554rjm
Shop Mẹ Nick 💞 :
sản phẩm tốt
2026-04-21 13:16:11
0
To see more videos from user @phuongthao890, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những mối quan hệ khi đi qua rồi, không còn là “chúng ta” nữa, nhưng cũng không đủ lạnh để trở thành
Có những mối quan hệ khi đi qua rồi, không còn là “chúng ta” nữa, nhưng cũng không đủ lạnh để trở thành "người lạ". Chỉ còn lại một khoảng trống rất mơ hồ, nơi mọi ký ức từng rất rõ ràng, giờ chỉ còn hiện lên theo những cách không gọi tên được. Có lẽ điều khó chấp nhận nhất không phải là mất đi một người. Mà là nhìn họ dần trở thành quá khứ, trong khi mình vẫn nhớ rất rõ họ đã từng quan trọng đến nhường nào. Tôi từng nghĩ chia tay là kết thúc. Nhưng càng về sau mới hiểu, có những thứ không kết thúc, nó chỉ đổi cách tồn tại. Như một người từng rất gần, bỗng nhiên không còn quyền hỏi han, không còn lý do xuất hiện trong cuộc sống của nhau nữa. Thế nhưng, họ vẫn tồn tại ở đâu đó trong tâm trí mình. Không thường xuyên, không dữ dội, nhưng đủ để một bài hát cũ, một quán quen, hay một buổi chiều nhiều gió cũng có thể khiến ký ức quay về. Có đôi lúc tôi tự hỏi, không biết bây giờ người đó sống thế nào. Có còn hay thức khuya không? Có còn giữ những thói quen nhỏ mà tôi từng thuộc lòng hơn cả chính mình không? Rồi tôi lại tự nhắc mình, có lẽ những câu trả lời ấy không còn thuộc về tôi nữa. Thật ra điều đáng buồn nhất sau một cuộc chia tay không phải là mất đi một người. Mà là từ đó về sau, mọi sự quan tâm đều trở nên dư thừa. Đi qua một người từng thương, điều khó nhất không phải là quên. Mà là chấp nhận rằng có những yêu thương vẫn còn đó, nhưng không còn nơi để đặt xuống. Có những lần nhìn thấy một điều gì đó rất giống họ, tôi vẫn theo phản xạ muốn kể cho họ nghe. Nhưng rồi lại nhớ ra, chúng tôi đã không còn là gì của nhau nữa. Có những khoảng cách không được tính bằng cây số. Chỉ được tính bằng việc một người vẫn còn nhớ, còn người kia đã bước tiếp từ rất lâu rồi. Hóa ra trưởng thành không phải là ngày ta không còn nhớ đến một người. Mà là ngày nhớ đến họ, nhưng không còn tìm cách bước ngược về quá khứ. Ngày chấp nhận rằng mọi chuyện đã thật sự kết thúc, dù trong lòng vẫn còn những điều chưa kịp nói. Nếu ai đó hỏi tôi có mong người cũ sống tốt không? Tôi nghĩ là có. Rất có. Không phải vì còn hy vọng một ngày nào đó sẽ quay lại. Cũng không phải vì vẫn chờ đợi một phép màu. Mà vì đã từng có một đoạn đời, người đó thật sự quan trọng. Đã từng có những ngày chỉ cần thấy tên họ hiện lên trên màn hình điện thoại cũng đủ khiến mình mỉm cười. Đã từng có lúc nghĩ về tương lai, trong đó luôn có họ. Đã từng thật lòng đến mức muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho một người, dù cuối cùng không thể đi cùng họ đến hết con đường. Cho nên sau tất cả, tôi không mong họ nhớ đến tôi. Không mong họ tiếc nuối. Không mong họ một ngày nào đó nhận ra đã đánh mất điều gì. Tôi chỉ mong họ sống tốt. Mong những điều họ từng trăn trở rồi sẽ có lời giải. Mong những tổn thương họ từng mang rồi sẽ được chữa lành. Mong những cố gắng của họ rồi sẽ được đền đáp. Mong những đêm dài không ngủ rồi sẽ có một người đủ dịu dàng để ở bên cạnh họ. Và mong cuộc đời sau này dịu dàng với họ hơn trước. Còn tôi, cũng đang học cách sống tiếp. Không phải bằng việc xoá đi tất cả. Vì có những người không cần phải quên. Họ xứng đáng được nhớ đến bằng sự biết ơn hơn là tiếc nuối. Tôi chỉ đang học cách đặt mọi thứ đúng vị trí của nó. Một người từng thương. Một quãng thời gian từng hạnh phúc. Một câu chuyện đã khép lại. Và một cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Có thể nhiều năm sau, khi vô tình nghe ai đó nhắc đến tên họ, tôi sẽ chỉ mỉm cười. Nhưng tôi nghĩ sẽ có một điều không thay đổi. Đó là sự biết ơn vì đã từng gặp được họ. Bởi không phải ai bước vào cuộc đời mình rồi cũng ở lại. Có những người đến để đồng hành. Có những người đến để dạy ta cách yêu. Và cũng có những người đến để dạy ta rằng, yêu một người không nhất thiết phải giữ người đó ở bên cạnh. Đến cuối cùng tôi mới hiểu, yêu một người không phải là muốn họ thuộc về mình mãi mãi. Mà là dù không còn thuộc về nhau nữa, vẫn mong cuộc đời đối xử với họ thật dịu dàng. Và nếu một ngày nào đó vô tình gặp lại giữa dòng đời đông đúc, tôi hy vọng mình có thể mỉm cười. Không phải vì còn yêu. Mà vì biết rằng người từng khiến mình yêu hết lòng năm ấy... đang sống một cuộc đời thật yên bình. #xuhuong #cap

About