@jessicaleann5: Can't leave your lovin alone @Haley Cottone #momdaughter #duo #momlife #fy #fyp

Jessica LeAnn
Jessica LeAnn
Open In TikTok:
Region: US
Friday 20 March 2026 23:33:57 GMT
494258
43980
208
453

Music

Download

Comments

tans_dagoat123
💌𝒯𝒶𝓃𝓈𝓁ℯ𝓎💌 :
Where’s Jaylas shirt from
2026-03-21 21:54:51
33
brametje0591
່ :
2026-04-22 18:02:37
523
lexiandfinny2
Lexi✝️ :
Where is Jayla’s shirt from
2026-04-05 04:23:33
8
abby_nixon25
Abby_Nixon :
I love supporting small creators 🫶🏼
2026-03-20 23:37:46
387
darrellcollins97
Darrell Collins :
wow so beautiful ❤️
2026-03-22 01:17:54
4
carley8870
carley🍒🎱🦆 :
Where did you get the shirt?
2026-03-30 22:48:20
14
suge.dad.r
suge.Dad.r :
Are we trying to get set up with SHEIN?
2026-05-26 21:05:41
1
yk_serenity63
🦆🎣Serenityyy🎣🦆 :
early
2026-03-20 23:38:02
6
lakenormanlisa_realtor
Lisa Dwyer🏡| LKN REALTOR®️ :
Y’all are hilarious!!❤️❤️❤️
2026-03-21 12:37:33
6
thecaitlingrace
Caitlin | Girl Mom🩷 :
I need an up close of Jayla’s nails! 😍 Do you guys know the pink shade on her thumbs name, it’s so summery and bright!
2026-03-31 03:00:25
0
.molliematthews
mollie :
MY GIRLLLL!!! LOVEEE YALLL
2026-03-20 23:38:17
7
user382sk72gw
user382sk72gw :
Fyp fyp fyp fyp fyp fyp
2026-05-02 05:59:34
2
supersecret_.219
🤎🐆Maliah🐆🤎 :
Aww yall are so cute 😊
2026-03-20 23:38:11
19
blakeleymoody
🍉🔆blakeleymoody 🔆🍉 :
your gorgeous❤️🫰🏽
2026-04-20 21:25:26
2
raina.harlow7
Raina🌸 :
Firstttt
2026-03-21 04:19:39
3
jannellegar
ྀིྀིJannelle ྀིྀི :
Early
2026-03-21 00:00:29
3
kevinwacky2002pt2
Kevin wacky :
Ur outfit is so cute
2026-05-12 16:59:45
1
zct162
user4449408097086 :
So pretty🥰🥰🥰
2026-03-22 13:33:19
2
tyler.s749
Tyler S :
hey
2026-03-22 07:02:20
2
thatboijacob_owens06
𝓖𝓸𝓭'𝓼_𝓒𝓱𝓲𝓵𝓭⚡️ :
This song has been on repeat sense it came out
2026-05-04 21:09:51
2
To see more videos from user @jessicaleann5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.
Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.

About