@meothreads: Khi đề thi môn ngữ văn là “tình yêu tuổi 17”#memecat #meme #xuhuong

Meo Threads
Meo Threads
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 21 March 2026 08:56:07 GMT
1664843
194393
934
105461

Music

Download

Comments

chan.tao.de10
bạn sợ à :
giám thị khi chấm bài
2026-03-22 00:18:27
8953
nopainnogain91105
TiếnPhong911 :
Có một loại tiếc nuối mang tên thanh xuân, nơi mà lời yêu chưa kịp gọi thành tên đã vội vã tan vào vạt nắng cuối chiều. Tình yêu năm 17 tuổi giống như một cơn mưa rào mùa hạ, dù biết sẽ bị cảm lạnh, người ta vẫn khao khát được đắm mình trong đó thêm một lần nữa. Ngày ấy, chúng ta có đủ sự chân thành để yêu một người đến quên bản thân, nhưng lại thiếu đi một chút trưởng thành để bao dung cho những vụng về của tuổi trẻ. Chúng ta cứ ngỡ rằng chỉ cần trái tim đủ ấm là có thể thắng được thời gian, mà quên mất rằng thế giới của người lớn vốn dĩ đầy rẫy những ngã rẽ. Để rồi chỉ một lần lỡ hẹn, một lần quay lưng không ngoảnh lại, mà hóa ra là lời từ biệt cho cả một đời. Sự bỏ lỡ không phải là một kết thúc bi kịch, mà là một nốt trầm sâu lắng trong bản nhạc của cuộc đời. Đừng dằn vặt vì những gì đã qua, bởi mảnh ký ức vụn vỡ năm 17 tuổi ấy chính là thứ ánh sáng dịu dàng nhất, dạy ta cách trân trọng những người ở lại. Có những người sinh ra để đi cùng ta một đoạn đường, để lại một vết sẹo đẹp đẽ rồi lặng lẽ lùi vào quá khứ. Hãy cảm ơn sự bỏ lỡ ấy, vì nó khiến ta hiểu rằng: Tình yêu đẹp nhất không nhất thiết phải là tình yêu đi đến cuối cùng, mà là tình yêu đã từng khiến ta trở nên rực rỡ nhất
2026-03-22 03:28:25
2676
phanbgiang
Zuang :
văn học rất hay, nhưng sự gò bó tại trường học đã làm nó nhạt nhòa đi
2026-03-21 23:18:33
3024
khangngu0509
中 :
hay thì hay đấy nhưng thầy cô del cho điểm tại sai cấu trúc😭
2026-03-21 14:30:59
2583
mincutiemylovely
gracia :
Tui thì 17 tuổi còn đang nghĩ ngày mai ăn gì:))
2026-03-21 14:57:37
223
meothreads
Meo Threads :
bạn xem video và vào phần bình luận và bạn sẽ tim bình luận này của tôi🥰
2026-03-21 10:42:53
48
chicancaunoican
😗 :
Có một loại tiếc nuối mang tên thanh xuân, nơi mà lời yêu chưa kịp gọi thành tên đã vội vã tan vào vạt nắng cuối chiều. Tình yêu năm 17 tuổi giống như một cơn mưa rào mùa hạ, dù biết sẽ bị cảm lạnh, người ta vẫn khao khát được đắm mình trong đó thêm một lần nữa. Ngày ấy, chúng ta có đủ sự chân thành để yêu một người đến quên bản thân, nhưng lại thiếu đi một chút trưởng thành để bao dung cho những vụng về của tuổi trẻ. Chúng ta cứ ngỡ rằng chỉ cần trái tim đủ ấm là có thể thắng được thời gian, mà quên mất rằng thế giới của người lớn vốn dĩ đầy rẫy những ngã rẽ. Để rồi chỉ một lần lỡ hẹn, một lần quay lưng không ngoảnh lại, mà hóa ra là lời từ biệt cho cả một đời. Sự bỏ lỡ không phải là một kết thúc bi kịch, mà là một nốt trầm sâu lắng trong bản nhạc của cuộc đời. Đừng dằn vặt vì những gì đã qua, bởi mảnh ký ức vụn vỡ năm 17 tuổi ấy chính là thứ ánh sáng dịu dàng nhất, dạy ta cách trân trọng những người ở lại. Có những người sinh ra để đi cùng ta một đoạn đường, để lại một vết sẹo đẹp đẽ rồi lặng lẽ lùi vào quá khứ. Hãy cảm ơn sự bỏ lỡ ấy, vì nó khiến ta hiểu rằng: Tình yêu đẹp nhất không nhất thiết phải là tình yêu đi đến cuối cùng, mà là tình yêu đã từng khiến ta trở nên rực rỡ nhất
2026-04-01 13:59:53
10
black.14090
black :
pov: đề bài "SỰ GIẪY GIỤA CỦA NGÔN TỪ" Tiếng Việt chúng ta, vốn dĩ là một đại dương mênh mông của thanh âm và cảm xúc, nơi một chữ "thương" cũng đủ chứa đựng cả ngàn nỗi niềm, một chữ "đau" cũng có thể xé toạc tâm can. Thế nhưng, tại sao chúng ta lại đang tự nhốt mình trong những cái cũi sắt của "cấu trúc", của "mở bài – thân bài – kết bài" khô khốc như những hòn đá cuội? Thật đau xót khi những từ ngữ lấp lánh, những mỹ từ đầy sức nặng lại bị gọt giũa cho vừa vặn với một cái "barem" chấm điểm vô hồn. Chúng ta có một kho tàng ngôn ngữ phong phú đến mức có thể diễn tả được cả những rung động khẽ khàng nhất của trái tim, nhưng rồi lại bị bắt buộc phải ép chúng vào những dòng gạch đầu dòng ngay ngắn, những luận điểm cứng nhắc như những thanh củi khô. Khi ấy, Tiếng Việt không còn là dòng suối chảy trôi tự do, mà trở thành những khối bê tông được đúc sẵn, nhạt nhẽo và vô cảm. Tại sao một tâm hồn đang rực cháy khát khao được bày tỏ lại phải dừng lại để tự hỏi: "Mình xuống hàng ở đây đã đúng quy tắc chưa?", "Câu này đã đủ ý theo dàn bài chưa?". Chính những cấu trúc ấy là những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng của sự sáng tạo. Chúng ta đang giết chết những rung cảm mãnh liệt nhất bằng sự chuẩn mực giả tạo. Những quy tắc của trường học giống như một bộ đồng phục quá chật, nó ép những cảm xúc gai góc, những suy nghĩ độc bản phải trở nên phẳng phiu, đồng nhất để dễ bề quản lý, dễ bề cho điểm. Một từ ngữ hay, một câu văn chạm đến tận cùng nỗi đau hay niềm hạnh phúc, nó cần không gian để thở, cần sự tự do để lay động lòng người. Nhưng không, người ta bắt nó phải đứng đúng vị trí, phải phục vụ cho một cái khuôn mẫu đã cũ kỹ từ hàng thập kỷ. Sự gò bó ấy không tạo ra những tâm hồn biết cảm thụ cái đẹp, nó chỉ tạo ra những cỗ máy sao chép ngôn từ. Đã đến lúc chúng ta phải tự hỏi: Ngôn ngữ sinh ra để phục vụ cảm xúc con người, hay con người sinh ra để làm nô lệ cho những cấu trúc khô cằn? Đừng để những dòng kẻ ô ly đóng khung lấy tầm nhìn của bạn. Hãy để tiếng Việt được sống đúng với bản chất rực rỡ và phóng khoáng của nó. Bởi vì một câu văn thực sự có sức mạnh lay động trái tim không bao giờ ra đời từ một cái khuôn đúc sẵn, nó chỉ có thể bùng nổ khi ta dám xé toạc mọi quy tắc
2026-03-28 13:07:20
6
damchuc180
Dam Chuc :
Tình yêu không phải là những lời hứa hẹn ngọt ngào trong phút dây say đắm, mà là sự kiên nhẫn, và bao dung trong những ngày giông bão. Yêu không phải lúc nào cũng là những cãi nắm tay hay những ánh mắt đắm say, mà là khi cả hai lựa chọn ở lại, cùng nhau vượt qua những ngày không hoàn hảo. thế giới có thể rộng lớn và nhiều lựa chọn, nhưng chỉ khi ta yêu thật lòng yêu một người, thì chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, cũng đủ làm cả vũ trụ ngoài kia chở nên thừa thãi.Tình yêu đẹp không phải là tình yêu khiến ta choáng ngợp, mà là tình yêu khiến ta bình yên.
2026-03-21 16:29:18
68
baong_bn
Bao Ng :
tôi á.. ngày trước tôi cũng mới quen 1 người bạn. gọi là bạn nhưng cậu ấy sinh trước tôi 2 tháng và là cuối năm 2010, còn tôi là 2011. đúng ra tôi sẽ gọi là chị nhưng cách có 2 tháng nên gọi bạn cũng k mấy vấn đề lắm. cậu ấy chỉ bên tôi được 1 tháng hơn thôi. lúc mới quen tôi nhắn cho cậu ấy rất nhiều, thậm chí nhắn gần đến sáng. nhưng kể từ lúc tết qua đi, cậu ấy dần xa cách và khác đi hơn. vẫn là cô gái dịu dàng như thế nhưng không còn bên tôi nhiều như trước được nữa. nhưng tôi không biết điều đó. tôi vẫn mong cậu ấy luôn bên tôi, giống như lúc mới quen. nhưng tôi không biết cậu ấy đã có thêm nhiều áp lực mới rồi, không còn như trước. đến 12 thg 3, trước hôm đó thực sự là đỉnh điểm của sự khô cạn, tôi và cậu ấy gần như chỉ nhắn cho nhau có vài ba câu và đến tối - lúc tôi nhắn cho cậu ấy nhiều nhất cũng không nhắn nữa. đến hôm đó, tôi mang theo vẻ hờn dỗi vì cậu ấy không còn nhớ tới tôi nữa, đã lỡ tay nhắn với cậu ấy lời mà đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại nói được như thế. và thực sự cậu ấy đã làm như những gì tôi nói nhưng là thứ tôi không mong muốn. thực ra là nhiều lần tôi nói như vậy rồi nhưng đa phần là có thể cứu được nhưng lần này tôi đã xem thường tình hình rồi. tôi không thể giữ bạn ấy ở lại. từ hôm đó tôi cũng không còn nhắn với cậu ấy nữa. một phần cũng là vì tôn trọng bạn ấy. tôi nghĩ rằng cậu ấy chỉ có thể đi với tôi nhiêu đó thời gian thôi, và duyên số chính là thứ khiến tôi chia xa. nhưng phần nhiều cũng là lỗi của tôi. sâu trong lòng tôi thực sự là không muốn phải chia xa. tôi đã khóc rất nhiều, đã xin quay lại rất nhiều, đã nhờ vả người thân cận rất nhiều nhưng tôi nghĩ rằng một tình yêu vì sự thương hại sẽ không bao giờ mang lại hạnh phúc thực sự. có thể tôi phải từ bỏ, duyên của tôi với cậu ấy chỉ đi đến đây thôi. tôi nghĩ bạn ấy sẽ không đọc được tâm sự này đâu vì cũng đã chặn tôi rồi. tớ cũng không mong cậu đọc thấy thứ nay. tôi mong rằng những người ở đây, đã đọc đến đây hãy trân trọng những gì mà chúng ta đang có, đừng để mất đi vì thực sự nếu mất đi đã là mất mãi mãi không thể cứu vãn được nữa rồi.
2026-03-24 17:22:58
7
sieutaobon
sieutaobon :
gv văn khi đọc bài
2026-03-23 19:38:45
6
nhin_may_gay
Chat Gemini :
tình yêu cấp 2 thời kì trẻ trâu không lông tình yêu cấp 3 nồng cháy nhưng không bền tình yêu đại học không tiền đéo ai yêu
2026-03-22 07:56:01
12
nhuquynh_22112011
nquynn :
Trường mà cho đề như vậy thì đỡ mắc công vt phao rồi 😞 chứ gì mà học kì nào cx phân tích thơ khổ thấy mẹ ..
2026-03-22 11:43:00
12
milo.dm73
🍀 :
ms ctay viết thì :)))
2026-03-24 04:34:20
6
vinhroblox_evade
king_vinhevade :
tình yêu 57 tuổi 🗿🗿
2026-03-22 03:10:22
5
nnvk_dk_07
Người nghèo vượt khó :
người chấm điểm: 5 điểm phê phán văn rất hay nhưng ko đúng cấu trúc.
2026-03-22 02:00:29
138
tommy1212321
Phạm Quốc Dinh :
"Ngày ấy, chúng ta đủ chân thành để yêu 1 người quên cả bản thân nhưng lại thiếu đi 1 chút trưởng thành để có thể bao dung cho chút ít sự vụng về của tuổi trẻ"
2026-03-22 08:47:37
7
baoik.uh211
Tran Bao :
cơ chấm: ôi bài viết này tht hay nhma sai cấu trúc 0,25đ
2026-03-22 01:38:20
6
qun.duog178
Dương Quốc Quân :
ctruc văn là cái del gì văn hay là văn tự do mới hay😔
2026-03-22 02:01:28
67
manhhoanguadio
N.V.MẠNH"audio”🍒 :
Tuổi 17 là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của tuổi học trò – nơi con người bắt đầu trưởng thành cả về suy nghĩ lẫn cảm xúc. Trong những rung động đầu đời, tình yêu tuổi 17 hiện lên thật trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng đầy ý nghĩa. Đó không chỉ là cảm xúc thoáng qua mà còn là một phần ký ức khó quên của mỗi người. Tình yêu tuổi 17 mang nét đẹp rất riêng, khác với tình yêu của người trưởng thành. Đó là những cảm xúc hồn nhiên, vô tư như ánh mắt lén nhìn nhau trong lớp, sự hồi hộp khi đứng gần người mình thích, hay chỉ một lời hỏi thăm cũng khiến lòng vui cả ngày. Những rung động ấy tuy nhỏ bé nhưng lại chân thành và sâu sắc.h Ở độ tuổi này, con người chưa hiểu hết về tình yêu nhưng lại biết mơ mộng và hy vọng. Ta có thể thích một người vì họ học giỏi, tốt bụng hoặc đơn giản là vì họ khiến ta cảm thấy vui vẻ. Chính sự ngây thơ, trong trẻo ấy đã làm cho tình yêu tuổi 17 trở nên đáng nhớ. Tuy nhiên, tình yêu tuổi học trò cũng cần được định hướng đúng đắn. Nếu không biết cân bằng, nó có thể ảnh hưởng đến việc học tập và tương lai. Một tình yêu đẹp là khi cả hai biết quan tâm, động viên nhau cùng tiến bộ, cùng cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Tình yêu tuổi 17 là một kỷ niệm đẹp trong hành trình trưởng thành của mỗi người. Dù sau này có thể không còn bên nhau, nhưng những cảm xúc trong sáng ấy sẽ mãi là một phần thanh xuân đáng trân trọng. Chính những rung động đầu đời ấy đã giúp ta học cách yêu thương và lớn lên từng ngày.(phải mình viết)
2026-03-22 06:23:37
15
hunghoang0509
Tít 🐬 :
Có một loại tiếc nuối mang tên thanh xuân, nơi mà lời yêu chưa kịp gọi thành tên đã vội vã tan vào vạt nắng cuối chiều. Tình yêu năm 17 tuổi giống như một cơn mưa rào mùa hạ, dù biết sẽ bị cảm lạnh, người ta vẫn khao khát được đắm mình trong đó thêm một lần nữa. Ngày ấy, chúng ta có đủ sự chân thành để yêu một người đến quên bản thân, nhưng lại thiếu đi một chút trưởng thành để bao dung cho những vụng về của tuổi trẻ. Chúng ta cứ ngỡ rằng chỉ cần trái tim đủ ấm là có thể thắng được thời gian, mà quên mất rằng thế giới của người lớn vốn dĩ đầy rẫy những ngã rẽ. Để rồi chỉ một lần lỡ hẹn, một lần quay lưng không ngoảnh lại, mà hóa ra là lời từ biệt cho cả một đời. Sự bỏ lỡ không phải là một kết thúc bi kịch, mà là một nốt trầm sâu lắng trong bản nhạc của cuộc đời. Đừng dằn vặt vì những gì đã qua, bởi mảnh ký ức vụn vỡ năm 17 tuổi ấy chính là thứ ánh sáng dịu dàng nhất, dạy ta cách trân trọng những người ở lại. Có những người sinh ra để đi cùng ta một đoạn đường, để lại một vết sẹo đẹp đẽ rồi lặng lẽ lùi vào quá khứ. Hãy cảm ơn sự bỏ lỡ ấy, vì nó khiến ta hiểu rằng: Tình yêu đẹp nhất không nhất thiết phải là tình yêu đi đến cuối cùng, mà là tình yêu đã từng khiến ta trở nên rực rỡ nhất
2026-03-24 03:11:17
9
qzynh.iu
qzynh oi :
người ta nói văn học là nơi con người có thể thổ lộ những tâm tư thần kín nhất trong trái tim của mảnh ghép trên cõi nhân sinh này, thế nhưng cái tình cảm mãnh liệt ấy lại bị áp đặt theo thứ khuôn khổ gói gọn trong ngôi trường kia, nếu cảm xúc là khuôn khổ thì làm sao có thể cảm nhận trọn vẹn thứ tình cảm thiêng liêng ấy
2026-03-22 02:40:45
5
To see more videos from user @meothreads, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About