⠀ ⠀ ⠀᠌ ︎ ︎⠀ ⠀ :
mình mệt lắm, mình biết mình không đủ tư cách để nói vậy vì bản thân vẫn chưa cố gắng đủ, nhưng mình vẫn mệt lắm. Mình biết họ không ép buộc mình phải thi vào trường đó, họ tin tưởng, cổ vũ cho mình lắm. Nhưng cũng vì dịp này mà mình nhận ra mình chưa bao giờ ngừng ghét bản thân, chưa bao giờ tin tưởng rằng mình có thể nỗ lực làm được gì đó lớn lao. Đã 2 năm rồi, mình đã trốn tránh chứ không phải đối diện với nó, mình luôn nghĩ rằng kệ đi học hành như nào chả được miễn lên lớp, vì năng lực mình chỉ tới đó thôi, vì mình có cố đến mấy cũng vậy. Nhưng mỗi lần nói với mẹ là đừng hi vọng gì năm nay con được học sinh giỏi nhe, mình buồn lắm chứ, mình thấy mình thật vô dụng, thật thảm hại, thật thất bại. Và khi nó kéo dài đến bây giờ - thi tuyển sinh bắt mình phải đối mặt với nó, cảm giác nhìn đề thi mẫu của môn anh, môn mình tự tin nhất, mình lại không làm được trò trống gì, mình buồn lắm, mình đã cố cầu cứu, đã cố mở lời để chia sẻ việc này, nhưng bạn bè, gia đình thì có lẽ họ chỉ nghĩ đó là lời than vãn bình thường của một đứa thi chuyên, mình tự hỏi liệu mình có nhạy cảm đến mức đó không,tại sao mình không thể nghĩ rằng đây chỉ là một kì thi đơn giản đậu cũng được không đậu cũng được, tại sao mình phải làm những gì mình đã biết trước kết quả. Mình đã cố tự an ủi bản thân, mình biết rằng mình phải cố chứng minh rằng bản thân mình không vô dụng như mình nghĩ, chứng minh với mình của tương lai là mình đã không bỏ cuộc. Nhưng làm sao bây giờ, mình vẫn cảm thấy thật vô nghĩa khi giải không được đề, thật vô nghĩa với số tiền mà ba mẹ đã bỏ ra, thật vô nghĩa khi toán và văn mình cũng chẳng ổn tí nào mà lại mơ tưởng đến trường chuyên. Làm ơn ai đó cứu mình với, mình không tự cứu được mình rồi, mình ghét bản thân quá
2026-04-01 11:22:57