hang. :
Thật đấy, năm ngoái (lớp 8). T được tham gia đội tuyển hsg văn8, t chờ từ lâu rồi, luôn cố gắng đạt điểm cao để được cô mời vào. Nhưng tính ham chơi, còn lười rèn luyện, nên t bỏ lỡ cơ hội, t tiếc lắm. Lúc nhìn đám đội tuyển lên xe, được thầy cô dặn dò mà lòng t buồn. T nghĩ giá như lúc đó, bản thân không lười biếng, thì đâu như này. Năm này (lớp9) t lại có cơ hội được tham gia đội tuyển, bên cạnh đó, kèm theo nhiều đối thủ thật sự đáng gờm. T cảm thấy như lần này cơ hội đang cho t cơ hội cuối cùng, t học như dại, ngày ngủ có 4 tiếng thôi. Vừa cân bằng học trên lớp, vừa ôn hsg, vừa đi hc thêm ý. Full tuần không 1 ngày nghỉ, có lần t muốn bỏ cuộc nhm nghĩ tới thất bại của năm ngoái. T nhìn lại rồi lấy nó làm động lực, trong đội tuyển nhiều đứa giỏi hơn t rất nhiều, t mới nhận ra rằng, mình chỉ giỏi trong lớp. Chứ chưa thực sự giỏi. Học với mấy người giỏi hơn á, có tính cạnh tranh lắm. Vừa vui nhưng cũng áp lực. Không bù cho sự cố gắng của t, t dc 14,5/20₫. Giải 3 á💓. Với một số b thì số điểm này chẳng cao, nhưng để đạt dc con số đấy là cả một sự nỗ lực, mình không nhận mình giỏi, nhưng mình chưa bao giờ bỏ cuộc, dù nhiều lần mình nghĩ "có nên từ bỏ không, nhiều bạn giỏi quá, không biết mình có giải không nữa" Nhưng quá khứ cứ như nhắc lại, hiện lên trong đầu mỗi khi muốn bỏ cuộc. Để bản thân không phải hối tiếc, và thật, may mà t không từ bỏ, chứ không giờ t cũng hối hận lắm. Cảm ơn bản thân đã kiên nhẫn đi đến cuối cùng. Các b đang vấp ngã, đừng sợ. Dừng lại một chút, xem bản thân muốn gì và làm gì. Rồi cứ đi, đi tới đâu thì đến, miễn mình không bỏ cuộc. Mình chính là kẻ chiến thắng trên chặng đường của riêng ta💗
2026-03-29 16:03:37