@tunhuadailoanmientay: Đặt tivi dưới cầu thang là phạm phong thuỷ?? #thicongnoithat #thietkenoithat #noithat #phongkhach #vachtivi

Thiên Phúc Nội Thất Cao Cấp
Thiên Phúc Nội Thất Cao Cấp
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 23 March 2026 08:31:32 GMT
180469
1355
69
554

Music

Download

Comments

nxt_8386
Nguyễn Xuân Thành :
Ib mình xin giá kệ ti vi như mẫu này với
2026-07-12 00:50:26
1
ngocnam514
Ngoc Nam :
Bộ như vậy giá sao vay
2026-05-21 08:51:14
1
thaovo9455
thaomy 71b3 :
kệ tv giống như hình giá sao vậy
2026-06-17 11:46:35
1
lisa.234_1
Lisa 96 :
Giá bao nhiêu
2026-05-11 17:36:48
1
rin.ku93
Rin ku :
Xin giá kệ như này ạ
2026-05-22 15:20:46
1
nnguyen_tam
Nguyên Tâmm :
kệ này giá s ạ
2026-05-16 05:39:08
1
nguyenlamvt72
nguyenlâmvt72 :
Xin giá chị
2026-04-28 12:52:26
1
thy.ng.hng4
Thùy ngô hương :
xin giá kệ tivi như hình
2026-05-02 14:59:56
1
nguyn.sn2168
Nguyễn sơn :
Cho xin kích thước cụ thể của cái cầu thang vs ạ
2026-07-06 05:22:23
1
khohangkm_quangngai
Bum :
kệ tivi như này giá bao nhiêu b à
2026-07-13 03:55:50
1
luchishoes
LUCHI SHOES :
kê gia sao shop
2026-06-07 04:08:27
1
qunh.qunh5879
Quỳnh Quỳnh :
Kệ này giá bao nhiêu ạ
2026-06-06 11:24:37
1
minhtri02062007
Minh Trí :
Kệ tv cầu thang như vậy hết bao nhiêu
2026-04-20 23:54:36
1
vuhong1217
Vũ Hồng @@@ :
Em xin giá làm kệ tivi
2026-05-26 15:54:08
1
lienngoctam
Liên Ngọc Tâm 413 :
ib mình
2026-03-28 06:28:35
1
nuong1006_
Nương Huỳnh :
Cho e xin giá kệ tivi như trong video ạ
2026-04-13 20:24:55
1
hong.duc191
Hong Duc :
Ib kệ tv dưới cthang
2026-04-25 07:00:47
1
meohoang_96
Bé Mèo ( Xiāng Xiāng ) :
kệ này giá sao ạ
2026-04-28 14:43:00
1
tungnguyen77558
Tùng Nguyễn :
Có thi công ở Long An k àk
2026-04-02 23:28:30
2
khanh.en15
khanh đen :
Kệ tủ tivi này làm tổng giá bn vậy ạ
2026-04-04 10:10:41
1
ntanh199
T U A N A N H :
Báo giá trọn bộ này giúp mình
2026-04-03 15:14:00
1
giadinhvohien
Gia đình Võ Hiền :
ib
2026-03-25 15:43:56
1
user7303533982388
Thanh :
Cửa hàng mình ở dau ạ
2026-03-24 04:06:52
2
caonguyenpro84
Cao nguyên :
E xin kích thước kệ tủ như video dc k chị
2026-05-03 03:18:34
1
nhuanhprice
Giá Nhu Anh :
ib
2026-03-24 00:41:23
3
To see more videos from user @tunhuadailoanmientay, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Buổi sáng thành phố phủ một lớp sương mỏng. Những tán cây ven đường không còn xanh rực mà ngả sang màu trầm. Người ta vội vã với cà phê mang đi, những chiếc xe nối đuôi nhau trong tiếng còi ngắn, những khuôn mặt lướt qua nhau như chưa từng tồn tại. Ngày trước, anh từng cằn nhằn. “Em cứ đi bộ một mình thế này, lỡ cảm thì sao?” Cô cười. “Em lớn rồi.” Anh đáp rất nhanh. “Anh biết. Nhưng người lớn cũng có quyền được ai đó lo.” Ngày ấy, cô thấy câu nói ấy bình thường. Bây giờ nghĩ lại, mới biết đó là một trong những câu dịu dàng nhất mình từng được nghe. … Cô bước vào thang máy. Đông người. Một đôi trẻ đứng cạnh nhau. Cô gái dựa đầu lên vai người yêu, còn chàng trai cúi xuống chỉnh lại chiếc khăn quàng bị lệch cho cô. Rất tự nhiên. Không màu mè. Chỉ là một hành động nhỏ. Nhưng trái tim cô bỗng nhói lên. Có những nỗi nhớ không xuất hiện khi ta ở một mình. Chúng chỉ xuất hiện khi nhìn thấy người khác hạnh phúc. … Bên kia thành phố. Anh vừa ký xong hợp đồng. Mọi người trong phòng họp vỗ tay. “Chúc mừng.” “Sếp giỏi thật.” Anh cười xã giao. Khi mọi người ra ngoài, anh mới tháo cà vạt, ngả lưng xuống ghế. Điện thoại hiện thông báo: “Một năm trước hôm nay.” Là bức ảnh cô chụp lén anh trong quán ăn. Anh đang cúi đầu bóc tôm. Dòng chú thích cô từng viết: “Người này bảo ghét bóc tôm, nhưng lần nào cũng bóc hết phần của mình.” Anh nhìn rất lâu. Rồi khóa màn hình. Không xóa. Cũng không dám xem thêm. … Buổi tối. Cô ghé siêu thị. Xe đẩy chỉ có vài món. Sữa. Trứng. Rau. Mì. Đến quầy gia vị, cô với tay lấy chai nước tương. Rồi khựng lại. Ngày trước anh luôn mua đúng một nhãn hiệu. Anh bảo: “Không phải ngon hơn. Chỉ là ăn quen.” Từ lúc yêu nhau, cô cũng chỉ mua đúng loại đó. Hôm nay, lần đầu tiên cô đặt nó xuống. Đổi sang một nhãn khác. Chỉ là một chai nước tương. Nhưng cô thấy như mình vừa phản bội một phần ký ức. Cô bật cười vì ý nghĩ ngớ ngẩn ấy. Rồi lại thấy cay mắt. … Đêm. Cô nấu mì. Theo thói quen, cô lấy hai cái bát. Đến khi mở tủ lấy đũa, cô mới sững người. Căn hộ im lặng. Không có ai sẽ vừa ăn vừa kể chuyện công ty. Không có ai giành miếng trứng cuối cùng. Không có ai bảo: “Mai mình ăn ngoài nhé, em nấu dở quá.” Cô ngồi xuống. Lặng lẽ cất chiếc bát còn lại vào tủ. Động tác rất nhẹ. Nhưng giống như đang cất đi một cuộc đời khác. … Cùng lúc ấy. Anh đứng trước cửa hàng hoa. Một bó cẩm tú cầu màu xanh đặt ngay lối vào. Loài hoa cô thích nhất. Chủ tiệm hỏi: “Anh mua tặng bạn gái à?” Anh lắc đầu. “Không.” “Vợ?” Anh cười. “Không còn người để tặng.” Người bán hoa im lặng. Không hỏi thêm. Có những câu chuyện, chỉ cần nhìn vào mắt là đủ biết kết thúc. … Anh vẫn mua bó hoa. Mang về nhà. Đặt lên bàn ăn. Căn hộ thơm mùi hoa tươi. Nhưng càng thơm lại càng trống. Anh ngồi đối diện bó hoa rất lâu. Rồi khẽ nói như cô vẫn còn ở đó. “Hoa nở đẹp.” Không ai đáp. Anh cúi đầu cười. Tiếng cười nhỏ đến mức chính anh cũng không nghe rõ. … Đêm muộn. Mưa bắt đầu rơi. Cô mất ngủ. Cô mở cửa sổ. Những giọt nước lăn trên lan can. Bỗng điện thoại rung. Không phải tin nhắn. Là ứng dụng giao đồ ăn gửi thông báo. “Quán bạn yêu thích đang giảm giá.” Chính là quán lẩu hai người từng ăn gần như mỗi tháng. Cô nhìn màn hình rất lâu. Rồi tắt. Không phải vì hết thích. Mà vì quán ấy chưa từng có chỗ cho một người. … Ở một góc khác của thành phố. Anh cũng nhận đúng thông báo ấy. Anh mỉm cười chua chát. Thế giới này thật kỳ lạ. Thuật toán còn nhớ họ từng thích gì. Chỉ có hai người lại đang tập quên nhau. … Đêm đó, cả hai cùng thức. Cách nhau gần mười cây số. Không ai nhắn cho ai. Không ai biết người kia cũng đang nhìn ra cửa sổ. Chỉ có thành phố là nhân chứng. Nó đã từng chứng kiến họ yêu nhau. Bây giờ lại lặng lẽ chứng kiến hai con người ấy học cách sống tiếp. Không phải vì đã hết yêu. Mà vì có những người rời khỏi cuộc đời nhau rất lâu rồi… vẫn tiếp tục tồn tại trong từng điều bình thường nhất. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia tay không phải là mất đi người mình yêu. Mà là đến một ngày nhận ra, người ấy đã kịp sống trong mọi thói quen của mình. Từ cách pha cà phê. Cách mua nước tương. Cách băng qua đường. Cho đến cách nhớ một người. Và đó là kiểu chia ly khiến người ta không biết phải bắt đầu quên từ đâu.
Buổi sáng thành phố phủ một lớp sương mỏng. Những tán cây ven đường không còn xanh rực mà ngả sang màu trầm. Người ta vội vã với cà phê mang đi, những chiếc xe nối đuôi nhau trong tiếng còi ngắn, những khuôn mặt lướt qua nhau như chưa từng tồn tại. Ngày trước, anh từng cằn nhằn. “Em cứ đi bộ một mình thế này, lỡ cảm thì sao?” Cô cười. “Em lớn rồi.” Anh đáp rất nhanh. “Anh biết. Nhưng người lớn cũng có quyền được ai đó lo.” Ngày ấy, cô thấy câu nói ấy bình thường. Bây giờ nghĩ lại, mới biết đó là một trong những câu dịu dàng nhất mình từng được nghe. … Cô bước vào thang máy. Đông người. Một đôi trẻ đứng cạnh nhau. Cô gái dựa đầu lên vai người yêu, còn chàng trai cúi xuống chỉnh lại chiếc khăn quàng bị lệch cho cô. Rất tự nhiên. Không màu mè. Chỉ là một hành động nhỏ. Nhưng trái tim cô bỗng nhói lên. Có những nỗi nhớ không xuất hiện khi ta ở một mình. Chúng chỉ xuất hiện khi nhìn thấy người khác hạnh phúc. … Bên kia thành phố. Anh vừa ký xong hợp đồng. Mọi người trong phòng họp vỗ tay. “Chúc mừng.” “Sếp giỏi thật.” Anh cười xã giao. Khi mọi người ra ngoài, anh mới tháo cà vạt, ngả lưng xuống ghế. Điện thoại hiện thông báo: “Một năm trước hôm nay.” Là bức ảnh cô chụp lén anh trong quán ăn. Anh đang cúi đầu bóc tôm. Dòng chú thích cô từng viết: “Người này bảo ghét bóc tôm, nhưng lần nào cũng bóc hết phần của mình.” Anh nhìn rất lâu. Rồi khóa màn hình. Không xóa. Cũng không dám xem thêm. … Buổi tối. Cô ghé siêu thị. Xe đẩy chỉ có vài món. Sữa. Trứng. Rau. Mì. Đến quầy gia vị, cô với tay lấy chai nước tương. Rồi khựng lại. Ngày trước anh luôn mua đúng một nhãn hiệu. Anh bảo: “Không phải ngon hơn. Chỉ là ăn quen.” Từ lúc yêu nhau, cô cũng chỉ mua đúng loại đó. Hôm nay, lần đầu tiên cô đặt nó xuống. Đổi sang một nhãn khác. Chỉ là một chai nước tương. Nhưng cô thấy như mình vừa phản bội một phần ký ức. Cô bật cười vì ý nghĩ ngớ ngẩn ấy. Rồi lại thấy cay mắt. … Đêm. Cô nấu mì. Theo thói quen, cô lấy hai cái bát. Đến khi mở tủ lấy đũa, cô mới sững người. Căn hộ im lặng. Không có ai sẽ vừa ăn vừa kể chuyện công ty. Không có ai giành miếng trứng cuối cùng. Không có ai bảo: “Mai mình ăn ngoài nhé, em nấu dở quá.” Cô ngồi xuống. Lặng lẽ cất chiếc bát còn lại vào tủ. Động tác rất nhẹ. Nhưng giống như đang cất đi một cuộc đời khác. … Cùng lúc ấy. Anh đứng trước cửa hàng hoa. Một bó cẩm tú cầu màu xanh đặt ngay lối vào. Loài hoa cô thích nhất. Chủ tiệm hỏi: “Anh mua tặng bạn gái à?” Anh lắc đầu. “Không.” “Vợ?” Anh cười. “Không còn người để tặng.” Người bán hoa im lặng. Không hỏi thêm. Có những câu chuyện, chỉ cần nhìn vào mắt là đủ biết kết thúc. … Anh vẫn mua bó hoa. Mang về nhà. Đặt lên bàn ăn. Căn hộ thơm mùi hoa tươi. Nhưng càng thơm lại càng trống. Anh ngồi đối diện bó hoa rất lâu. Rồi khẽ nói như cô vẫn còn ở đó. “Hoa nở đẹp.” Không ai đáp. Anh cúi đầu cười. Tiếng cười nhỏ đến mức chính anh cũng không nghe rõ. … Đêm muộn. Mưa bắt đầu rơi. Cô mất ngủ. Cô mở cửa sổ. Những giọt nước lăn trên lan can. Bỗng điện thoại rung. Không phải tin nhắn. Là ứng dụng giao đồ ăn gửi thông báo. “Quán bạn yêu thích đang giảm giá.” Chính là quán lẩu hai người từng ăn gần như mỗi tháng. Cô nhìn màn hình rất lâu. Rồi tắt. Không phải vì hết thích. Mà vì quán ấy chưa từng có chỗ cho một người. … Ở một góc khác của thành phố. Anh cũng nhận đúng thông báo ấy. Anh mỉm cười chua chát. Thế giới này thật kỳ lạ. Thuật toán còn nhớ họ từng thích gì. Chỉ có hai người lại đang tập quên nhau. … Đêm đó, cả hai cùng thức. Cách nhau gần mười cây số. Không ai nhắn cho ai. Không ai biết người kia cũng đang nhìn ra cửa sổ. Chỉ có thành phố là nhân chứng. Nó đã từng chứng kiến họ yêu nhau. Bây giờ lại lặng lẽ chứng kiến hai con người ấy học cách sống tiếp. Không phải vì đã hết yêu. Mà vì có những người rời khỏi cuộc đời nhau rất lâu rồi… vẫn tiếp tục tồn tại trong từng điều bình thường nhất. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia tay không phải là mất đi người mình yêu. Mà là đến một ngày nhận ra, người ấy đã kịp sống trong mọi thói quen của mình. Từ cách pha cà phê. Cách mua nước tương. Cách băng qua đường. Cho đến cách nhớ một người. Và đó là kiểu chia ly khiến người ta không biết phải bắt đầu quên từ đâu.

About