@min_baobao1: Người ta mê chữ “rực rỡ” như mê một cơn sốt: phải thành công, phải nổi bật, phải được nhìn thấy. Nhưng ít ai đủ can đảm sống một đời “âm thầm mà không tầm thường”. Người ta thường sợ một đời không rực rỡ, sợ đi qua thế gian mà không để lại dấu vết. Nhưng.. có những dấu vết không nằm ở tiếng vang, mà nằm ở những điều rất nhỏ: một lần tử tế, một ánh nhìn hiểu nhau, một sự thấu cảm sâu sắc, một nụ cười ấm áp, một lời nói động viên.. và... một buổi chiều ngồi yên mà thấy lòng chẳng còn dao động...