@leloan88888: #CapCut

An nhiên
An nhiên
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 26 March 2026 00:40:32 GMT
213
52
3
0

Music

Download

Comments

hj.lee.hng.67
Lê Huy 67 AG :
🥰🥰🥰
2026-03-26 01:05:49
0
phm.b44
Phẩm Bá :
🥰🥰🥰
2026-03-26 06:02:25
0
To see more videos from user @leloan88888, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ niềm vui cũng có giới hạn của riêng nó. Như ánh đèn trên quảng trường sau cơn mưa, rực rỡ đến đâu rồi cũng sẽ nhường chỗ cho màn đêm yên tĩnh hơn. Nhưng nỗi buồn thì khác. Nó không đến từ những điều đã mất, mà thường đến từ những điều đã từng rất quan trọng. Không ai buồn vì một người xa lạ. Không ai tiếc một điều chưa từng thuộc về mình. Chỉ khi đã thật lòng thương yêu, thật lòng đặt để cảm xúc vào một nơi nào đó, mới hiểu được cảm giác một khoảng trống có thể ở lại lâu đến thế. Thế nên đôi khi tự hỏi: Giới hạn nào cho niềm vui, và cần bao nhiêu thương yêu mới tạo thành một nỗi buồn sâu đến vậy? Rồi theo năm tháng mới nhận ra, niềm vui và nỗi buồn vốn chưa từng đứng ở hai đầu đối diện. Chúng giống như hai mặt của cùng một dòng sông. Bởi vì đã từng hạnh phúc nên mới biết tiếc nuối. Bởi vì đã từng được yêu thương nên mới biết thế nào là nhớ. Bởi vì đã từng có một điều rất quý giá nên mới có những ngày lặng người khi nhìn thời gian đi qua. Cuộc sống có lẽ không dạy cách giữ mọi thứ ở lại. Nó chỉ âm thầm dạy cách mang theo những điều đã mất, để tiếp tục bước về phía trước. Và rồi một ngày nào đó, ngay cả nỗi buồn cũng sẽ trở thành một dạng dịu dàng. Nhắc rằng đã từng có những người, những khoảnh khắc, xứng đáng để được nhớ suốt cả một đời.
Có lẽ niềm vui cũng có giới hạn của riêng nó. Như ánh đèn trên quảng trường sau cơn mưa, rực rỡ đến đâu rồi cũng sẽ nhường chỗ cho màn đêm yên tĩnh hơn. Nhưng nỗi buồn thì khác. Nó không đến từ những điều đã mất, mà thường đến từ những điều đã từng rất quan trọng. Không ai buồn vì một người xa lạ. Không ai tiếc một điều chưa từng thuộc về mình. Chỉ khi đã thật lòng thương yêu, thật lòng đặt để cảm xúc vào một nơi nào đó, mới hiểu được cảm giác một khoảng trống có thể ở lại lâu đến thế. Thế nên đôi khi tự hỏi: Giới hạn nào cho niềm vui, và cần bao nhiêu thương yêu mới tạo thành một nỗi buồn sâu đến vậy? Rồi theo năm tháng mới nhận ra, niềm vui và nỗi buồn vốn chưa từng đứng ở hai đầu đối diện. Chúng giống như hai mặt của cùng một dòng sông. Bởi vì đã từng hạnh phúc nên mới biết tiếc nuối. Bởi vì đã từng được yêu thương nên mới biết thế nào là nhớ. Bởi vì đã từng có một điều rất quý giá nên mới có những ngày lặng người khi nhìn thời gian đi qua. Cuộc sống có lẽ không dạy cách giữ mọi thứ ở lại. Nó chỉ âm thầm dạy cách mang theo những điều đã mất, để tiếp tục bước về phía trước. Và rồi một ngày nào đó, ngay cả nỗi buồn cũng sẽ trở thành một dạng dịu dàng. Nhắc rằng đã từng có những người, những khoảnh khắc, xứng đáng để được nhớ suốt cả một đời.

About