@english.account19: THE BEST APP FIR DAILY PROGRESS ENGLISH USA#learnenglish #lanlaugelearning #app #usa #fyp

AmericanEnglishDaily
AmericanEnglishDaily
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 26 March 2026 14:27:13 GMT
20755
1074
9
20

Music

Download

Comments

.080093738236
️ :
I’m
2026-08-26 05:08:11
0
jamiew947
j :
if I do 15 minutes on reading and 15 minutes on speaking daily good
2026-05-15 20:42:41
0
user8363847382936
User83638473829364 :
F
2026-07-10 15:08:02
0
user8363847382936
User83638473829364 :
B
2026-07-10 15:07:51
0
dinaol.48
dinaol :
👍
2026-03-26 14:45:01
3
wanye.mkg
Clémence ✝️👑 :
🥰
2026-03-31 18:09:16
1
bast1l
Bames :
🥰🥰🥰
2026-05-19 19:19:33
0
hi_zain_13
𓆩𝐇𝐚𝐦𝐢𝐝♡𝐙𝐚𝐢𝐧𓆪 :
🌸🌸🌸
2026-04-08 14:13:10
0
hi_zain_13
𓆩𝐇𝐚𝐦𝐢𝐝♡𝐙𝐚𝐢𝐧𓆪 :
🥰🥰🥰
2026-04-08 14:13:15
0
To see more videos from user @english.account19, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bảy Năm – Một Đời Họ yêu nhau bảy năm. Một quãng thời gian đủ dài để cô tin rằng cuộc đời này, ngoài anh ra, cô sẽ không thể yêu ai khác. Bảy năm, cô đã quen với việc có anh bên cạnh. Quen với những thói quen nhỏ nhặt, những lần giận hờn rồi lại làm lành, những khoảnh khắc tưởng chừng là mãi mãi. Nhưng cô không ngờ rằng, bảy năm cũng đủ để một người đổi thay. ⸻ Họ yêu nhau từ những ngày tay trắng. Cô nhớ những ngày hai người chỉ có nhau, khi ước mơ còn dang dở, khi cuộc sống vẫn là những bữa cơm đơn giản, những buổi tan làm vội vã chạy đến bên nhau chỉ để kịp một cái ôm. Anh đã từng nói: “Sau này khi anh có tất cả, em sẽ không phải khổ nữa.” Cô đã tin. Tin rằng chỉ cần bên nhau, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng cô không ngờ rằng, khi anh có tất cả, cô lại không còn là một phần trong đó nữa. ⸻ Anh bắt đầu thay đổi. Những bữa tối có hai người dần trở thành những cuộc họp muộn. Những tin nhắn yêu thương thưa thớt dần, thay vào đó là những câu trả lời lạnh nhạt. Cô vẫn cố gắng hiểu cho anh, tự nhủ rằng anh chỉ là đang bận rộn, rằng khi mọi thứ ổn định, anh sẽ lại trở về bên cô như trước. Nhưng có một lần, vào lúc nửa đêm, khi cô gọi cho anh chỉ để hỏi xem anh có ổn không, đầu dây bên kia không phải giọng anh mà là một giọng phụ nữ. “Anh ấy đang tắm, lát nữa gọi lại nhé?” Cô đứng chết lặng. Mất vài giây để cô có thể lên tiếng, giọng cô run rẩy đến mức chính cô cũng không nhận ra: “Cô là ai?” Người phụ nữ ấy bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng như một lưỡi dao cứa vào tim cô: “Em nghĩ chị là ai?” ⸻ Cô không nói gì với anh về cuộc điện thoại đó. Chỉ lặng lẽ nhìn anh, chờ xem anh có đủ can đảm để nói với cô không. Nhưng anh không nói. Anh vẫn ôm cô vào lòng như cũ, vẫn đặt nụ hôn lên trán cô như chưa có gì xảy ra. Như thể, bảy năm của họ không đáng để anh thừa nhận một sự thật rằng anh đã thay đổi. Chỉ đến khi cô nhìn thấy tấm thiệp cưới—với tên anh và một người phụ nữ khác—cô mới hiểu rằng mình đã thua. Không phải thua một người phụ nữ nào đó. Mà là thua chính bản thân mình. Bởi vì suốt bảy năm qua, cô đã yêu anh nhiều hơn yêu chính mình. ⸻ Ngày anh nói chia tay, trời đổ mưa. Cô ngồi trước mặt anh, bàn tay siết chặt chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh. “Vì sao?” Giọng cô bình tĩnh đến mức khiến anh có chút sững sờ. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu đơn giản: “Anh cần một gia đình.” Cô bật cười. Một nụ cười nhạt nhẽo đến mức chính cô cũng thấy cay đắng. “Chúng ta đã yêu nhau bảy năm, nhưng em lại không đủ để trở thành gia đình của anh sao?” Anh không trả lời. Bởi vì họ đều biết rằng câu trả lời là không. Cô không phải là người mà gia đình anh mong muốn. Cô không có xuất thân danh giá, không phải là lựa chọn tốt nhất để cùng anh xây dựng một tương lai “ổn định”. Và cô gái mà anh chọn—cô ấy có tất cả những thứ mà cô không có. Tất cả, ngoại trừ bảy năm thanh xuân mà cô đã dành cho anh. ⸻ Anh kết hôn chỉ hai tháng sau đó. Cô không đến dự. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ khóc thật nhiều, sẽ đau khổ đến mức không thể gượng dậy. Nhưng đến cuối cùng, cô không rơi một giọt nước mắt nào. Bởi cô hiểu rằng, nếu một tình yêu bảy năm có thể kết thúc chỉ bằng một tấm thiệp cưới và một câu “cô ấy phù hợp hơn”, thì nước mắt của cô cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Bảy năm ấy, cô đã yêu bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì cô có. Nhưng có lẽ, điều duy nhất mà cô chưa từng làm—là yêu chính mình. Và từ hôm nay, cô sẽ học cách làm điều đó.
Bảy Năm – Một Đời Họ yêu nhau bảy năm. Một quãng thời gian đủ dài để cô tin rằng cuộc đời này, ngoài anh ra, cô sẽ không thể yêu ai khác. Bảy năm, cô đã quen với việc có anh bên cạnh. Quen với những thói quen nhỏ nhặt, những lần giận hờn rồi lại làm lành, những khoảnh khắc tưởng chừng là mãi mãi. Nhưng cô không ngờ rằng, bảy năm cũng đủ để một người đổi thay. ⸻ Họ yêu nhau từ những ngày tay trắng. Cô nhớ những ngày hai người chỉ có nhau, khi ước mơ còn dang dở, khi cuộc sống vẫn là những bữa cơm đơn giản, những buổi tan làm vội vã chạy đến bên nhau chỉ để kịp một cái ôm. Anh đã từng nói: “Sau này khi anh có tất cả, em sẽ không phải khổ nữa.” Cô đã tin. Tin rằng chỉ cần bên nhau, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng cô không ngờ rằng, khi anh có tất cả, cô lại không còn là một phần trong đó nữa. ⸻ Anh bắt đầu thay đổi. Những bữa tối có hai người dần trở thành những cuộc họp muộn. Những tin nhắn yêu thương thưa thớt dần, thay vào đó là những câu trả lời lạnh nhạt. Cô vẫn cố gắng hiểu cho anh, tự nhủ rằng anh chỉ là đang bận rộn, rằng khi mọi thứ ổn định, anh sẽ lại trở về bên cô như trước. Nhưng có một lần, vào lúc nửa đêm, khi cô gọi cho anh chỉ để hỏi xem anh có ổn không, đầu dây bên kia không phải giọng anh mà là một giọng phụ nữ. “Anh ấy đang tắm, lát nữa gọi lại nhé?” Cô đứng chết lặng. Mất vài giây để cô có thể lên tiếng, giọng cô run rẩy đến mức chính cô cũng không nhận ra: “Cô là ai?” Người phụ nữ ấy bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng như một lưỡi dao cứa vào tim cô: “Em nghĩ chị là ai?” ⸻ Cô không nói gì với anh về cuộc điện thoại đó. Chỉ lặng lẽ nhìn anh, chờ xem anh có đủ can đảm để nói với cô không. Nhưng anh không nói. Anh vẫn ôm cô vào lòng như cũ, vẫn đặt nụ hôn lên trán cô như chưa có gì xảy ra. Như thể, bảy năm của họ không đáng để anh thừa nhận một sự thật rằng anh đã thay đổi. Chỉ đến khi cô nhìn thấy tấm thiệp cưới—với tên anh và một người phụ nữ khác—cô mới hiểu rằng mình đã thua. Không phải thua một người phụ nữ nào đó. Mà là thua chính bản thân mình. Bởi vì suốt bảy năm qua, cô đã yêu anh nhiều hơn yêu chính mình. ⸻ Ngày anh nói chia tay, trời đổ mưa. Cô ngồi trước mặt anh, bàn tay siết chặt chiếc cốc cà phê đã nguội lạnh. “Vì sao?” Giọng cô bình tĩnh đến mức khiến anh có chút sững sờ. Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu đơn giản: “Anh cần một gia đình.” Cô bật cười. Một nụ cười nhạt nhẽo đến mức chính cô cũng thấy cay đắng. “Chúng ta đã yêu nhau bảy năm, nhưng em lại không đủ để trở thành gia đình của anh sao?” Anh không trả lời. Bởi vì họ đều biết rằng câu trả lời là không. Cô không phải là người mà gia đình anh mong muốn. Cô không có xuất thân danh giá, không phải là lựa chọn tốt nhất để cùng anh xây dựng một tương lai “ổn định”. Và cô gái mà anh chọn—cô ấy có tất cả những thứ mà cô không có. Tất cả, ngoại trừ bảy năm thanh xuân mà cô đã dành cho anh. ⸻ Anh kết hôn chỉ hai tháng sau đó. Cô không đến dự. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ khóc thật nhiều, sẽ đau khổ đến mức không thể gượng dậy. Nhưng đến cuối cùng, cô không rơi một giọt nước mắt nào. Bởi cô hiểu rằng, nếu một tình yêu bảy năm có thể kết thúc chỉ bằng một tấm thiệp cưới và một câu “cô ấy phù hợp hơn”, thì nước mắt của cô cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Bảy năm ấy, cô đã yêu bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì cô có. Nhưng có lẽ, điều duy nhất mà cô chưa từng làm—là yêu chính mình. Và từ hôm nay, cô sẽ học cách làm điều đó.

About