@ali.irtaza26: #irtaza #irtaza26 #foryou #black

irtaza🧛🏻⁉️
irtaza🧛🏻⁉️
Open In TikTok:
Region: PK
Thursday 26 March 2026 19:17:11 GMT
80401
6546
297
215

Music

Download

Comments

qaziabdullah.45
qaziabdullah.45 :
Hair routine
2026-03-27 15:06:49
13
alioun_awannnnnn
M.ALIOUN AWAN :
Mashallah broooooo ♥️🔥
2026-03-28 07:46:44
9
shahzaib1198
⚡️شاہذیب⚡️رحمانی🔥 :
🫶🏻great ❣️picture 👌🏻
2026-03-28 12:16:37
1
ehsanrafaqat9
Ch Ehsan Rafaqat Meo :
bro kaha sy buy ki t shirt
2026-04-03 20:00:43
1
okasha_bhatti7
𝗢𝗞𝗔𝗦𝗛𝗔🐺 :
Handsome bro 🌼 😊
2026-03-27 04:32:27
3
unfvrt_aleem0
علیم خان بھٹی⚜️ :
Yooo❤️‍🔥✨
2026-03-28 16:13:24
1
zeeshanlagahri03
Z335H4N🏴‍☠️ :
Brother dress from
2026-03-28 09:53:21
1
usamalatif335
اسامہ لطیف گجر3011 :
level ha bro 🩶
2026-03-27 11:57:37
2
dhillion_302
👤ا ر س ل ا ن👀 :
Bro pent from ?
2026-04-22 10:03:58
1
bilalasif889
B♡A :
2026-03-27 18:18:16
2
ameerhamzaarain.69
👑AMEERHAMZA 👑 :
MASHALLAH IRTAZA 🫴🫀🤌
2026-03-29 08:07:55
1
mr.spider2221
spider 🕷️ force :
end level 🤩❤️
2026-03-28 04:53:55
1
ammar.king723
Dᴏɴ 🦁 :
hight
2026-04-03 18:33:42
1
meharshaban29
Mehar Muhammad Shaban :
thik ay
2026-03-28 05:22:52
1
.samiking0
👑 Samiking 👑 :
jani❤️
2026-03-27 09:11:24
2
ch_sufyan778
Ch sufyan🇵🇰🇦🇺 :
Bhai🥰
2026-03-30 15:02:03
1
btw_leshy
Leshy🍷 :
Naseem shah bro?!
2026-04-17 04:55:26
1
_ayesha4545
shuzukaa😭🤌🏻 :
ib
2026-03-29 06:09:43
1
wafaaaa.aa
wafaaaa.aa :
MashaAllah mera bhai 🥺🥺❤️
2026-03-26 23:11:46
3
sukhan716
🐅مقّدر?ⓚⓗⓐⓝ࿐❖🐅 :
Irtazaaa ❤️
2026-03-28 19:26:01
1
yours34351
Zidi زید :
Bhai one match Meri team k sath
2026-03-27 03:03:37
4
tom_is._.lost
️حمزہ :
Bawy lvl ag tra🔥❤️
2026-03-27 08:33:29
2
farhan.rajput295
FARHAN.-. :
hm 💯
2026-03-27 14:28:11
1
talha.ashfaq.virk
⚜️چوہدری طحہ ورک نمبردار🍂🙌 :
Acha ok 🙌🥷
2026-03-27 14:09:03
1
grim_111
@Void Bloom :
Luv
2026-03-27 03:08:03
1
To see more videos from user @ali.irtaza26, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Em, Có lẽ đến bây giờ, anh vẫn chưa học được cách quên em. Anh đã từng nghĩ chỉ cần mình đủ bận, đủ mệt, đủ lâu thì mọi thứ sẽ dần phai nhạt. Anh cứ ngỡ thời gian là liều thuốc chữa lành tất cả. Nhưng rồi anh nhận ra, thời gian không xóa đi một người khỏi trái tim mình. Nó chỉ dạy mình cách sống chung với khoảng trống mà người ấy để lại. Có những nỗi nhớ chẳng còn dịu dàng nữa, em à. Nó trở nên dại khờ từ ngày anh biết rất rõ em đã rời đi, nhưng trái tim anh vẫn cứ đứng lại ở nơi mình từng có nhau. Dại khờ là khi anh giữ một cái tên trong tim lâu hơn cả cách người ta từng giữ anh. Là mỗi lần tự nhủ rằng: “Thôi đủ rồi…”, nhưng cứ đêm xuống, nỗi nhớ lại lặng lẽ quay về như một thói quen chẳng thể bỏ. Anh không còn trách em nữa. Cũng chẳng trách chính mình. Bởi có những cuộc chia ly vốn chẳng cần đúng hay sai. Chỉ là đến một lúc nào đó, hai người không còn đủ duyên để đi tiếp cùng nhau. Điều khiến anh đau nhất không phải là ngày em rời đi. Mà là cách chúng ta biến mất khỏi cuộc đời nhau bằng sự im lặng. Không có một lời chia tay thật rõ ràng. Chỉ là tin nhắn ít dần. Những cuộc trò chuyện cũng ngắn lại. Rồi một ngày, chẳng còn ai chủ động tìm ai nữa. Anh vẫn chờ. Mỗi lần điện thoại sáng màn hình, anh đều hy vọng đó là em. Mỗi lần mở mạng xã hội, anh vẫn vô thức tìm xem hôm nay em có gì mới. Nhưng rồi ngày này qua ngày khác trôi qua. Màn hình vẫn lặng im. Không còn lời hỏi thăm. Không còn những câu chuyện kéo dài đến khuya. Không còn ai nhắc anh ngủ sớm. Cũng chẳng còn ai để anh kể về một ngày dài. Sự im lặng cứ thế lớn dần. Lớn đến mức anh bắt đầu quen với việc không còn em trong cuộc sống mỗi ngày. Anh vẫn đi làm. Vẫn cười. Vẫn gặp gỡ mọi người. Nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng ai biết anh đã ổn hay chưa. Nhưng chỉ anh mới hiểu, có những khoảng trống không ai nhìn thấy. Rồi anh cũng hiểu một điều… Người ta không quên một người chỉ vì không còn liên lạc. Không nhắn tin không có nghĩa là hết nhớ. Không gặp nhau không có nghĩa là trái tim chưa từng rung động. Bởi chỉ cần một câu nói giống em. Một dáng người đi ngang. Một mùi hương vô tình lướt qua. Hay một bài hát cũ vang lên giữa phố. Mọi ký ức lại ùa về nguyên vẹn. Như thể em chưa từng rời khỏi cuộc đời anh. Lúc đó anh mới biết… Thì ra nỗi nhớ ở lại đâu có cần xin phép. Nó chẳng hỏi anh đã sẵn sàng chưa. Cũng chẳng quan tâm anh đã cố quên em đến nhường nào. Nó chỉ lặng lẽ nằm ở một góc rất sâu trong trái tim. Đợi một điều gì đó thật nhỏ chạm đến… Rồi khiến mọi cảm xúc tưởng đã ngủ yên lại thức dậy. Đôi khi anh tự hỏi… Trong khoảng lặng giữa chúng ta, người ở lại hay người ra đi sẽ đau hơn? Có lẽ chẳng ai có câu trả lời. Bởi mỗi người đều mang theo một nỗi buồn của riêng mình. Chỉ khác là có người chọn nói ra. Còn có người, như anh, chỉ biết giữ tất cả trong lòng. Nếu một ngày nào đó em vô tình đọc được những dòng này, anh chỉ mong em biết rằng… Anh không viết để níu kéo. Cũng không viết để em phải quay về. Anh chỉ muốn nói với em một điều mà đến tận hôm nay anh vẫn chưa từng phủ nhận. Anh đã từng yêu em bằng tất cả những gì mình có. Và cho đến bây giờ, bước qua bao nhiêu thời gian, vẫn có một góc nhỏ trong tim anh chưa từng thôi gọi tên em. Rồi chúng ta cũng sẽ có những mảnh trời riêng. Nhưng nơi anh sẽ luôn có một phần ký ức thuộc về em, được cất ở nơi bình yên nhất trong lòng anh. Không để mong em trở lại. Chỉ để mỗi khi nhớ về, anh có thể mỉm cười mà chấp nhận rằng… Có những nỗi nhớ, ở lại đâu có cần xin phép./.#xuhuong #xuhuongtiktok #vairal #vaiprofycaramba #yêu
Em, Có lẽ đến bây giờ, anh vẫn chưa học được cách quên em. Anh đã từng nghĩ chỉ cần mình đủ bận, đủ mệt, đủ lâu thì mọi thứ sẽ dần phai nhạt. Anh cứ ngỡ thời gian là liều thuốc chữa lành tất cả. Nhưng rồi anh nhận ra, thời gian không xóa đi một người khỏi trái tim mình. Nó chỉ dạy mình cách sống chung với khoảng trống mà người ấy để lại. Có những nỗi nhớ chẳng còn dịu dàng nữa, em à. Nó trở nên dại khờ từ ngày anh biết rất rõ em đã rời đi, nhưng trái tim anh vẫn cứ đứng lại ở nơi mình từng có nhau. Dại khờ là khi anh giữ một cái tên trong tim lâu hơn cả cách người ta từng giữ anh. Là mỗi lần tự nhủ rằng: “Thôi đủ rồi…”, nhưng cứ đêm xuống, nỗi nhớ lại lặng lẽ quay về như một thói quen chẳng thể bỏ. Anh không còn trách em nữa. Cũng chẳng trách chính mình. Bởi có những cuộc chia ly vốn chẳng cần đúng hay sai. Chỉ là đến một lúc nào đó, hai người không còn đủ duyên để đi tiếp cùng nhau. Điều khiến anh đau nhất không phải là ngày em rời đi. Mà là cách chúng ta biến mất khỏi cuộc đời nhau bằng sự im lặng. Không có một lời chia tay thật rõ ràng. Chỉ là tin nhắn ít dần. Những cuộc trò chuyện cũng ngắn lại. Rồi một ngày, chẳng còn ai chủ động tìm ai nữa. Anh vẫn chờ. Mỗi lần điện thoại sáng màn hình, anh đều hy vọng đó là em. Mỗi lần mở mạng xã hội, anh vẫn vô thức tìm xem hôm nay em có gì mới. Nhưng rồi ngày này qua ngày khác trôi qua. Màn hình vẫn lặng im. Không còn lời hỏi thăm. Không còn những câu chuyện kéo dài đến khuya. Không còn ai nhắc anh ngủ sớm. Cũng chẳng còn ai để anh kể về một ngày dài. Sự im lặng cứ thế lớn dần. Lớn đến mức anh bắt đầu quen với việc không còn em trong cuộc sống mỗi ngày. Anh vẫn đi làm. Vẫn cười. Vẫn gặp gỡ mọi người. Nhìn từ bên ngoài, có lẽ chẳng ai biết anh đã ổn hay chưa. Nhưng chỉ anh mới hiểu, có những khoảng trống không ai nhìn thấy. Rồi anh cũng hiểu một điều… Người ta không quên một người chỉ vì không còn liên lạc. Không nhắn tin không có nghĩa là hết nhớ. Không gặp nhau không có nghĩa là trái tim chưa từng rung động. Bởi chỉ cần một câu nói giống em. Một dáng người đi ngang. Một mùi hương vô tình lướt qua. Hay một bài hát cũ vang lên giữa phố. Mọi ký ức lại ùa về nguyên vẹn. Như thể em chưa từng rời khỏi cuộc đời anh. Lúc đó anh mới biết… Thì ra nỗi nhớ ở lại đâu có cần xin phép. Nó chẳng hỏi anh đã sẵn sàng chưa. Cũng chẳng quan tâm anh đã cố quên em đến nhường nào. Nó chỉ lặng lẽ nằm ở một góc rất sâu trong trái tim. Đợi một điều gì đó thật nhỏ chạm đến… Rồi khiến mọi cảm xúc tưởng đã ngủ yên lại thức dậy. Đôi khi anh tự hỏi… Trong khoảng lặng giữa chúng ta, người ở lại hay người ra đi sẽ đau hơn? Có lẽ chẳng ai có câu trả lời. Bởi mỗi người đều mang theo một nỗi buồn của riêng mình. Chỉ khác là có người chọn nói ra. Còn có người, như anh, chỉ biết giữ tất cả trong lòng. Nếu một ngày nào đó em vô tình đọc được những dòng này, anh chỉ mong em biết rằng… Anh không viết để níu kéo. Cũng không viết để em phải quay về. Anh chỉ muốn nói với em một điều mà đến tận hôm nay anh vẫn chưa từng phủ nhận. Anh đã từng yêu em bằng tất cả những gì mình có. Và cho đến bây giờ, bước qua bao nhiêu thời gian, vẫn có một góc nhỏ trong tim anh chưa từng thôi gọi tên em. Rồi chúng ta cũng sẽ có những mảnh trời riêng. Nhưng nơi anh sẽ luôn có một phần ký ức thuộc về em, được cất ở nơi bình yên nhất trong lòng anh. Không để mong em trở lại. Chỉ để mỗi khi nhớ về, anh có thể mỉm cười mà chấp nhận rằng… Có những nỗi nhớ, ở lại đâu có cần xin phép./.#xuhuong #xuhuongtiktok #vairal #vaiprofycaramba #yêu

About