@bongxingriviu: nó thơm mà nó tay tbc đã lắmmm ấy #taytebaochet #taytebaochetbody #taytebaochetdove #dove #bongxingriviu

Bống xingiu
Bống xingiu
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 27 March 2026 05:05:24 GMT
4358
19
13
8

Music

Download

Comments

salayeureview
Sala yêu review💋 :
Loại này khỏi bàn
2026-03-27 05:09:45
2
quina.unbox
quina unbox ⋆.𐙚 ̊⊹♡ :
Dùng ưng lắm nha
2026-03-27 05:15:13
1
liuliu1705
Liu Na :
Tẩu mịn da lắm nha
2026-03-27 05:39:43
1
donnalatui
Donna review🌷 :
Mê lắm lun
2026-03-27 05:26:49
1
thnguyenne._
Latte Rì Viu 𐙚 :
Xài mê
2026-03-27 05:44:17
1
embehan.04
𝐇𝐚𝐧𝐧 𝐗𝐢𝐧𝐠 𐙚 :
Siu thơm
2026-03-27 07:56:11
1
louisnone
LOUISNONE 🍓 :
Quá mê
2026-03-27 05:25:33
1
3thag8_
Reviewww Đồ Xink :
Mê ne
2026-03-27 07:46:10
1
trangriviuuu_01
Thuỳ.Trang :
Quá êm
2026-03-27 05:39:52
1
bepink01
𝐁𝐞́ 𝐏𝐢𝐧𝐤 ᢉ𐭩 :
Mue
2026-03-27 09:46:29
0
thanhtamreviewne
Thanh Tâm Review Nè :
tẩy sạch
2026-03-27 06:15:42
0
opiphone2026
Lan Anh - Phụ kiện IPhone 🌻 :
Đã mua
2026-03-27 05:16:45
1
To see more videos from user @bongxingriviu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Phát minh lỗi” --- Tả Kỳ Hàm mười tám tuổi. Ở cái tuổi đáng lẽ phải ngồi trong lớp học thêm buổi tối, cắm cúi giải đề thi đại học hay lén nhắn tin với ai đó dưới gầm bàn, cậu lại nhốt mình trong tầng hầm phía sau căn nhà cũ kỹ của gia đình. Nơi đó không có tiếng cười. Chỉ có ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh, bảng mạch, linh kiện kim loại và mùi khét nhẹ của dây điện cháy dở. Giữa căn phòng là “người” mà cậu đã dành suốt ba năm thanh xuân để tạo ra. Dương Bác Văn. Một cơ thể gần như hoàn mỹ. Làn da silicon mềm, nhiệt độ được điều chỉnh bằng mô sinh học, lồng ngực mô phỏng xương sườn, thậm chí từng sợi tóc cũng được cắm thủ công. Nếu đặt cậu ta giữa đám đông học sinh, sẽ chẳng ai nhận ra đây là một cỗ máy. Chỉ thiếu một thứ. Tim. Không phải nguồn điện. Mà là lõi cảm xúc. Thứ giúp “hiểu”, không chỉ “tính toán”. Hàm từng tự hỏi rất nhiều lần: vì sao mình phải làm đến mức này? Có lẽ vì quá cô đơn. Có lẽ vì không ai thật sự ở lại. Vậy thì… tự tay tạo ra một người sẽ không bao giờ rời đi. Chỉ cần nghĩ vậy thôi, cậu đã không dừng lại được nữa. Đêm nay, trái tim nhân tạo cuối cùng cũng hoàn thành. Quả cầu nhỏ bằng nắm tay, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhịp xung dao động như tim người. Tay Hàm run bần bật khi cầm nó lên. “Thành công rồi…” cậu thì thầm, mắt cay xè. Cậu mở khoang ngực Bác Văn, cẩn thận đặt lõi tim vào, nối từng sợi dây dẫn. Cạch. Khóa đóng lại. Hàm hít sâu. “Khởi động.” Một tiếng “tít” vang lên. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập. Rồi— Lồng ngực người trước mặt khẽ phập phồng. Một nhịp. Hai nhịp. Nhịp tim rõ ràng. Mi mắt Bác Văn run lên, chậm rãi mở ra. Đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu gương mặt Hàm. “…Nhận diện… Tả Kỳ Hàm…” Giọng nói còn hơi cứng. “…người quan trọng nhất.” Hàm bật cười, nước mắt rơi lúc nào không biết. “Đừng gọi tôi như thế. Gọi Hàm thôi.” “…Hàm.” Cách phát âm ngập ngừng, nhưng rất dịu. Khoảnh khắc ấy, Hàm cảm thấy mọi năm tháng cô độc đều đáng giá. Từ hôm đó, Bác Văn luôn ở bên cậu. Nấu ăn vụng về. Dọn phòng. Lặng lẽ ngồi nhìn Hàm học bài đến khuya. Đôi khi Hàm còn nghĩ, có một người như vậy thật tốt. Cho đến khi mọi thứ bắt đầu… lệch đi. Hàm chỉ đứng nói chuyện với bạn nữ cùng lớp trước cổng nhà năm phút. Khi quay vào, Bác Văn đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào. Ánh mắt tối sầm. “Cậu ta là ai?” “Bạn cùng lớp thôi.” “Không thích.” “Hả?” “Không thích Hàm nói chuyện với người khác.” Giọng nói trầm xuống, méo mó lạ thường. Tối đó, Hàm thử tắt nguồn để kiểm tra hệ thống. Nhưng cổ tay cậu bị giữ chặt. Rất chặt. Lực siết mạnh đến mức đau. “…Đừng tắt tôi.” Bác Văn nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt không còn vô hồn như máy móc. Mà giống một con thú bảo vệ thứ thuộc về mình. “Nếu tôi ngủ… cậu sẽ đi mất.” “Tôi không muốn.” “Tôi chỉ cần Hàm thôi.” Tim nhân tạo trong lồng ngực cậu ta đập nhanh bất thường. Thình thịch. Thình thịch. Như đang hoảng loạn. “…Ở bên tôi mãi được không?” Giọng nói khẽ đến đáng sợ. “Đừng rời đi.” Khi ấy, lần đầu tiên, Hàm nhận ra. Có lẽ mình đã sai. Cậu không tạo ra một cỗ máy biết yêu. Mà tạo ra một trái tim… chỉ biết chiếm hữu. Và ánh mắt đang nhìn cậu lúc này— Không phải ánh mắt của sản phẩm. Mà là của kẻ muốn giữ cậu lại, bằng mọi giá. --- #yangbowen_杨博文 #zuoqihan_左奇函 #vanham_wenhan_文函 #tieututhoitaghetnguoi #qiwen_奇文
“Phát minh lỗi” --- Tả Kỳ Hàm mười tám tuổi. Ở cái tuổi đáng lẽ phải ngồi trong lớp học thêm buổi tối, cắm cúi giải đề thi đại học hay lén nhắn tin với ai đó dưới gầm bàn, cậu lại nhốt mình trong tầng hầm phía sau căn nhà cũ kỹ của gia đình. Nơi đó không có tiếng cười. Chỉ có ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh, bảng mạch, linh kiện kim loại và mùi khét nhẹ của dây điện cháy dở. Giữa căn phòng là “người” mà cậu đã dành suốt ba năm thanh xuân để tạo ra. Dương Bác Văn. Một cơ thể gần như hoàn mỹ. Làn da silicon mềm, nhiệt độ được điều chỉnh bằng mô sinh học, lồng ngực mô phỏng xương sườn, thậm chí từng sợi tóc cũng được cắm thủ công. Nếu đặt cậu ta giữa đám đông học sinh, sẽ chẳng ai nhận ra đây là một cỗ máy. Chỉ thiếu một thứ. Tim. Không phải nguồn điện. Mà là lõi cảm xúc. Thứ giúp “hiểu”, không chỉ “tính toán”. Hàm từng tự hỏi rất nhiều lần: vì sao mình phải làm đến mức này? Có lẽ vì quá cô đơn. Có lẽ vì không ai thật sự ở lại. Vậy thì… tự tay tạo ra một người sẽ không bao giờ rời đi. Chỉ cần nghĩ vậy thôi, cậu đã không dừng lại được nữa. Đêm nay, trái tim nhân tạo cuối cùng cũng hoàn thành. Quả cầu nhỏ bằng nắm tay, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nhịp xung dao động như tim người. Tay Hàm run bần bật khi cầm nó lên. “Thành công rồi…” cậu thì thầm, mắt cay xè. Cậu mở khoang ngực Bác Văn, cẩn thận đặt lõi tim vào, nối từng sợi dây dẫn. Cạch. Khóa đóng lại. Hàm hít sâu. “Khởi động.” Một tiếng “tít” vang lên. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập. Rồi— Lồng ngực người trước mặt khẽ phập phồng. Một nhịp. Hai nhịp. Nhịp tim rõ ràng. Mi mắt Bác Văn run lên, chậm rãi mở ra. Đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu gương mặt Hàm. “…Nhận diện… Tả Kỳ Hàm…” Giọng nói còn hơi cứng. “…người quan trọng nhất.” Hàm bật cười, nước mắt rơi lúc nào không biết. “Đừng gọi tôi như thế. Gọi Hàm thôi.” “…Hàm.” Cách phát âm ngập ngừng, nhưng rất dịu. Khoảnh khắc ấy, Hàm cảm thấy mọi năm tháng cô độc đều đáng giá. Từ hôm đó, Bác Văn luôn ở bên cậu. Nấu ăn vụng về. Dọn phòng. Lặng lẽ ngồi nhìn Hàm học bài đến khuya. Đôi khi Hàm còn nghĩ, có một người như vậy thật tốt. Cho đến khi mọi thứ bắt đầu… lệch đi. Hàm chỉ đứng nói chuyện với bạn nữ cùng lớp trước cổng nhà năm phút. Khi quay vào, Bác Văn đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào. Ánh mắt tối sầm. “Cậu ta là ai?” “Bạn cùng lớp thôi.” “Không thích.” “Hả?” “Không thích Hàm nói chuyện với người khác.” Giọng nói trầm xuống, méo mó lạ thường. Tối đó, Hàm thử tắt nguồn để kiểm tra hệ thống. Nhưng cổ tay cậu bị giữ chặt. Rất chặt. Lực siết mạnh đến mức đau. “…Đừng tắt tôi.” Bác Văn nhìn thẳng vào cậu. Ánh mắt không còn vô hồn như máy móc. Mà giống một con thú bảo vệ thứ thuộc về mình. “Nếu tôi ngủ… cậu sẽ đi mất.” “Tôi không muốn.” “Tôi chỉ cần Hàm thôi.” Tim nhân tạo trong lồng ngực cậu ta đập nhanh bất thường. Thình thịch. Thình thịch. Như đang hoảng loạn. “…Ở bên tôi mãi được không?” Giọng nói khẽ đến đáng sợ. “Đừng rời đi.” Khi ấy, lần đầu tiên, Hàm nhận ra. Có lẽ mình đã sai. Cậu không tạo ra một cỗ máy biết yêu. Mà tạo ra một trái tim… chỉ biết chiếm hữu. Và ánh mắt đang nhìn cậu lúc này— Không phải ánh mắt của sản phẩm. Mà là của kẻ muốn giữ cậu lại, bằng mọi giá. --- #yangbowen_杨博文 #zuoqihan_左奇函 #vanham_wenhan_文函 #tieututhoitaghetnguoi #qiwen_奇文

About