@williamgarcia7055: #robinwilliams #fyp #quotes #motivation #foryoupage

williamgarcia7055
williamgarcia7055
Open In TikTok:
Region: US
Friday 27 March 2026 07:56:01 GMT
530436
29889
1486
14342

Music

Download

Comments

my.treasures3
😍My treasures😍 :
thank You God for Those Hardest Trials that I already Passed because what ever painful it was , You always remind me Lord not to give up and I always Feel Your Presence beside me, in my Heart and in my mind♥️Thank you is not enough how thankful I am for your love oh GOD🙏🏻 I Love YOU JESUS🙏🏻♥️
2026-04-05 06:38:38
18
valentinecpowell
VALENTINE C POWELL :
SO TRUE AMEN 🙏🙏🙏🙏 🙏🙏🙏🙏 🙏🙏🙏🙏💙💙💙💙 💘💘💘💘💘💘💘💘💘💋💋💋💋💋💋
2026-03-29 22:08:28
19
erlinda.dela.cruz02
erlinda dela cruz :
that true🙏🙏🙏
2026-06-17 10:01:11
0
kerrilynn0
KerriLynn :
Truth
2026-03-28 09:07:04
11
dee174985
Dee :
I met Robin before. Amazing man.
2026-04-03 06:13:13
7
sheila1625
Sheila :
love this
2026-04-05 06:19:45
9
cheryl.lynn.oberg
Cheryl Lynn Oberg-Kendall :
AMEN AND SO TRUE🙏♥️
2026-04-06 00:20:10
13
colleenmelanson7
seasnow012**:) :
so true 💖💖amen... love you Robin Williams🥰
2026-04-14 19:01:06
5
aliya0715
sweet75 :
Yes, Amen
2026-04-02 08:56:33
18
lyn.won8
Lyn Won :
Always 🙏🙏🙏🙏 pray first to Our GOD Almighty up above Godbless all n everyone po
2026-04-04 02:44:13
10
doreen.choo6
Doreen Choo :
Amen Thank you Lord Jesus.🙏🙏🙏
2026-04-04 16:35:02
5
laurabaca1957
laurabaca1957 :
So true. Amen
2026-03-28 01:58:02
29
earthangel444intuitive
BunnyLuv444 :
Amen 🙏 Pure Truth 💪❤️❤️❤️❤️💯💯💯💯
2026-04-06 06:49:28
10
wanna.yangsey
Yangsey,Wanna :
Exactly, well said 👍👍👍
2026-03-28 03:06:20
9
1.sweetmartina
martina :
so true
2026-04-18 17:18:47
6
nini.almosara
Nini Almosara :
Amen, amen and amen.
2026-04-04 13:29:19
7
dalyns61
Dalyn's :
Yes very true !!!
2026-04-17 11:45:54
5
doecrjrcrhbd
Jess Manivl :
Yes 👌
2026-04-04 07:09:26
6
fodorannamaria45
🪽🤍🪽ANAMIKA 🕊 ANGYAL 🪽🤍🪽 :
Ámen 🙏❤️🙏
2026-03-28 12:33:26
7
tessa8735
☆Miss Lucky :
i am in a game if that person offer ...and when i am done i shut down and walk away..no cry .. no pain. 😂
2026-03-29 07:47:43
20
bettyalindayo
betty :
true
2026-04-02 23:14:24
17
sticks179
Susana :
Yes I help ever , hurt never! Widowed after a 53 year marriage!
2026-03-28 14:32:14
14
fluffy5376
fluffy :
Robin you are missed so much 💯🥰💔
2026-03-29 01:32:28
6
duceysan591
Duceysan :
🙏🙏🙏🙏🙏🙏🥰🥰🥰🥰🥰thank you very much
2026-03-28 19:54:21
7
scotiabank51
🌹🌹 Maria Bozena 🪽 🌹 :
So true and beautifully said. A great loss rest in peace Robin.
2026-03-31 13:25:23
5
To see more videos from user @williamgarcia7055, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thất bại, nếu nhìn đủ lâu, sẽ không còn là một cú ngã, mà là một trạng thái. Nó không đến rồi đi, nó ở lại, len vào từng thói quen, từng cái nhìn, từng khoảng lặng giữa hai hơi thở. Có những buổi sáng thức dậy, không phải vì hết buồn, mà vì không còn đủ sức để buồn thêm. Gương mặt trong gương vẫn là mình, nhưng ánh mắt thì đã khác, trầm hơn, đục hơn, như ly rượu bị bỏ quên qua đêm. Người ta thường nghĩ, lúc như vậy, con người sẽ cô độc. Nhưng thực ra, cô độc không phải là không có ai, mà là không còn kỳ vọng vào ai nữa. Vậy mà, lạ thay, chính lúc không còn trông đợi, lại là lúc có người xuất hiện. Không ồn ào. Không tuyên bố. Chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi vào một chiều xám: “Ra ngoài chút không?”   Không hỏi chuyện gì xảy ra. Không cần biết đúng sai. Chỉ là không muốn để một người chìm một mình. Có những buổi nhậu, rượu không còn là để vui. Nó trở thành một thứ ngôn ngữ khác, nơi người ta nói ít hơn, nhưng hiểu nhiều hơn. Một cái chạm ly nhẹ, một ánh mắt nhìn sang, một câu chửi thề rất đời… tất cả đều là cách người ta nói: “Vẫn còn đây.” Rồi có những bàn tay chìa ra, không phải để cứu, mà để đỡ. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó.   Cứu là đưa ai đó ra khỏi hố.   Còn đỡ… là đứng cùng họ dưới đáy, cho đến khi họ đủ sức tự leo lên. Một ít tiền, đặt vào tay mà không cần ký nhận.   Một chiếc áo mới, không phải để đẹp, mà để giữ lại chút tự trọng cuối cùng.   Một đôi giày, để mỗi bước đi không còn nặng nề như đang kéo theo quá khứ. Những thứ đó, nếu nhìn từ bên ngoài, rất nhỏ. Nhưng với một người đang rơi, nó là những mảnh gỗ giữa dòng nước xiết. Và rồi, có một khoảnh khắc rất khó gọi tên, khi nhận ra mình chưa bị bỏ lại.   Không phải vì mình xứng đáng.   Mà đơn giản, vì vẫn có người chọn ở lại. Thất bại dạy con người nhiều thứ. Nó bóc đi ảo tưởng, làm lộ ra giới hạn, và ép ta nhìn thẳng vào phần yếu nhất của mình. Nhưng trên tất cả, nó dạy một điều mà thành công không bao giờ dạy được: Rằng tình nghĩa, nếu còn tồn tại, sẽ không xuất hiện lúc ánh đèn sáng nhất, mà sẽ lặng lẽ bước ra từ những góc tối nhất của đời người. Rượu rồi cũng cạn. Khói rồi cũng tan.   Nhưng những khoảnh khắc như vậy… không ồn ào, không phô trương, lại đủ để giữ một con người không vỡ ra hoàn toàn. Và có lẽ, đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ.
Thất bại, nếu nhìn đủ lâu, sẽ không còn là một cú ngã, mà là một trạng thái. Nó không đến rồi đi, nó ở lại, len vào từng thói quen, từng cái nhìn, từng khoảng lặng giữa hai hơi thở. Có những buổi sáng thức dậy, không phải vì hết buồn, mà vì không còn đủ sức để buồn thêm. Gương mặt trong gương vẫn là mình, nhưng ánh mắt thì đã khác, trầm hơn, đục hơn, như ly rượu bị bỏ quên qua đêm. Người ta thường nghĩ, lúc như vậy, con người sẽ cô độc. Nhưng thực ra, cô độc không phải là không có ai, mà là không còn kỳ vọng vào ai nữa. Vậy mà, lạ thay, chính lúc không còn trông đợi, lại là lúc có người xuất hiện. Không ồn ào. Không tuyên bố. Chỉ là một cuộc gọi ngắn ngủi vào một chiều xám: “Ra ngoài chút không?” Không hỏi chuyện gì xảy ra. Không cần biết đúng sai. Chỉ là không muốn để một người chìm một mình. Có những buổi nhậu, rượu không còn là để vui. Nó trở thành một thứ ngôn ngữ khác, nơi người ta nói ít hơn, nhưng hiểu nhiều hơn. Một cái chạm ly nhẹ, một ánh mắt nhìn sang, một câu chửi thề rất đời… tất cả đều là cách người ta nói: “Vẫn còn đây.” Rồi có những bàn tay chìa ra, không phải để cứu, mà để đỡ. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó. Cứu là đưa ai đó ra khỏi hố. Còn đỡ… là đứng cùng họ dưới đáy, cho đến khi họ đủ sức tự leo lên. Một ít tiền, đặt vào tay mà không cần ký nhận. Một chiếc áo mới, không phải để đẹp, mà để giữ lại chút tự trọng cuối cùng. Một đôi giày, để mỗi bước đi không còn nặng nề như đang kéo theo quá khứ. Những thứ đó, nếu nhìn từ bên ngoài, rất nhỏ. Nhưng với một người đang rơi, nó là những mảnh gỗ giữa dòng nước xiết. Và rồi, có một khoảnh khắc rất khó gọi tên, khi nhận ra mình chưa bị bỏ lại. Không phải vì mình xứng đáng. Mà đơn giản, vì vẫn có người chọn ở lại. Thất bại dạy con người nhiều thứ. Nó bóc đi ảo tưởng, làm lộ ra giới hạn, và ép ta nhìn thẳng vào phần yếu nhất của mình. Nhưng trên tất cả, nó dạy một điều mà thành công không bao giờ dạy được: Rằng tình nghĩa, nếu còn tồn tại, sẽ không xuất hiện lúc ánh đèn sáng nhất, mà sẽ lặng lẽ bước ra từ những góc tối nhất của đời người. Rượu rồi cũng cạn. Khói rồi cũng tan. Nhưng những khoảnh khắc như vậy… không ồn ào, không phô trương, lại đủ để giữ một con người không vỡ ra hoàn toàn. Và có lẽ, đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ.

About