Nguyên Tiến :
"CUỒNG"
Sóng trong lòng, cuồn cuộn như thác chảy.
Nỗi nhớ mong, tựa trăm sông đổ về biển.
Hư không, trống vắng lòng hiu quạnh.
Trách ai, gieo nỗi sầu thế nhân.
Vội, quay gót không một lời từ dã.
Đã bao ngày, thâu canh bóng cô liêu.
Tiêu điều, xác thân hồn điên cuồng.
Si hận, vấn vương một đoạn tình.
Nâng chén tiêu sầu lòng quặn thắt.
Lực bất tòng tâm dưới trăng tàn.
Mực đã cạn sao còn hoạ bóng ai.
Tranh, thiếu nét như tình dở dang.
Lang thang "loạng choạng" say trăng tà.
Cầm, kỳ, thi, hoạ lẻ bóng mình ta.
Nâng chén quan hà, tiễn người lữ khách.
Tráng sĩ ra đi, đầu không ngoảnh lại.
Dư hương tình xưa nay đã phai.
Vừa mới hôm nao còn tâm tình.
Tình vừa mới chớm, dưới Ánh Nguyệt mờ.
Vội vàng tan, như đoá Quỳnh trong sương.
Sương phủ giăng lối khuất bóng nàng.
Lòng ta lưu luyến chân bước thấy cô liêu.
Đào hoa rực rỡ rụng rơi trong gió.
Quỳnh hoa thanh tao tàn trong sương.
Sương lạnh buốt can nỗi ai oán.
Tình hận thiên thu thấu trời xanh.
Loạng choạng không vững chân lãng tử.
Tay cầm cương, dắt ngựa lòng nhiễu nhương.
Nam nhi quật cường lại nhục trước ái Tình.
Lẽ phải đổ máu nơi xa trường máu tanh.
Mà nay vì tình mà ứa lệ nam nhi.
Một ải hồng nhan mà xác thân héo tàn.
Thần hồn ngơ ngẩn như kẻ chết rồi.
Thế gian lắm kẻ dại tình thế sao.
Lực bất tòng tâm vô vọng trước duyên ý.
Độc hành vô vọng trước vạn lý.
Mưa rơi tầm tã hay lệ cứ tuôn.
ngày 26/03/2026
2026-03-29 15:14:05