_Niuh Kawai🐦🔥🖤 :
Có những cảm xúc trong lòng mà em không biết phải nói cùng ai. Nó cứ âm thầm lớn lên mỗi ngày, nhẹ nhàng nhưng lại khiến tim em nhói lên mỗi khi nghĩ đến. Đó là cảm giác em dành cho anh – một tình cảm đơn phương mà em chỉ dám giữ cho riêng mình.
Em gặp anh vào một ngày rất bình thường, nhưng từ đó mọi thứ dường như không còn bình thường nữa. Anh không biết em là ai, cũng chưa từng để ý đến em giữa bao nhiêu người xung quanh. Nhưng với em, anh lại là người đặc biệt. Chỉ cần thấy anh xuất hiện, em đã vui cả một ngày.
Em tập quen với việc âm thầm đứng phía sau. Nhìn anh nói chuyện với bạn bè, nhìn anh cười, nhìn anh vô tư mà không hề biết có một người đang dõi theo mình. Có những lúc em muốn bước lại gần, muốn bắt chuyện như những người khác, nhưng rồi lại thôi. Em sợ… sợ anh không quan tâm, sợ mình trở nên vô nghĩa trong mắt anh.
Sự chờ đợi của em không ồn ào, không vội vã. Chỉ là mỗi ngày đến trường, em mong sẽ gặp anh. Chỉ là những lần vô tình lướt qua nhau, em lại giữ mãi trong lòng. Có khi chỉ một ánh nhìn rất nhanh cũng khiến em nhớ cả buổi.
Em biết tình cảm này có thể sẽ không có kết quả. Anh có thế giới của anh, còn em chỉ là một người đứng bên lề. Nhưng em vẫn chọn giữ nó, bởi vì chính những cảm xúc này làm cho tuổi học trò của em trở nên đặc biệt hơn.
Có thể một ngày nào đó, em sẽ thôi chờ đợi. Nhưng hiện tại, em vẫn muốn được âm thầm quan tâm anh theo cách của riêng mình. Không cần anh đáp lại, chỉ cần anh vẫn xuất hiện đâu đó trong cuộc sống của em là đủ.
Tình yêu đơn phương có thể buồn, nhưng cũng rất đẹp. Vì ít nhất, em đã từng thật lòng với cảm xúc của mình, đã từng biết thế nào là nhớ một người mà không cần lý do.
2026-03-28 15:44:28