lý truờng an :
thưa sư phụ, khi con ra đường, con thấy 1 người rất hiền, người đó dừng lại cho con đi qua đường nhưng con ko qua con dừng lại tìm kiếm 1 cửa hàng, đến khi con tìm xong người đó vẫn ko đi cho đến khi con đi thì người đó mới đi, thế là trong lòng con nãy sinh oán hận với người đó: tại sao hiền quá vậy, tại sao có đường mà ko chịu đi lại chờ đi rồi mới đi,...... con oán người đó nhiều như vậy trong khi người đó ko có làm gì con, khi về nhà con quán sát lại chuyện đó, con thấy người hiền queo đó từng là mình, hiền queo sẽ dễ bị ăn hiếp, mà tại sao mình lại nỗi tâm sân hận người ta, có phải lúc người ta ăn hiếp mình , mình ko cãi lại đc, mình bất lực chống lại người ta nên mình lại quay tâm sang oán hận chính mình ( chính là người hiền queo kia ), sở dĩ con bất lực vì ko có tài ăn nói phản biện, mà muốn có tài ăn nói phản biện thì phải luyện tập giao tiếp, con ko làm đc chuyện này, ko thay đổi đc chính mình nên oán mình, nếu ko có chỗ oán thì con sẽ như thế nào thưa sư phụ,
2026-03-28 08:49:54