@judithhbecker: @(((ousi))) saca otro álbum que este ya me lo sé entero 🦦

Judith Maique
Judith Maique
Open In TikTok:
Region: ES
Saturday 28 March 2026 14:48:34 GMT
10874
1437
2
34

Music

Download

Comments

andreeiita06
andreiitaa06 :
si.
2026-03-29 02:08:27
1
To see more videos from user @judithhbecker, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Con phố nơi Seonghyeon sống khá yên tĩnh. Ở cuối con dốc nhỏ có một tiệm sách cũ nằm nép mình giữa hai bức tường phủ đầy dây leo. Chuông gió treo trước cửa lúc nào cũng leng keng mỗi khi có người bước vào. Seonghyeon rất thích nơi đó. Hầu như chiều nào tan học em cũng ghé qua, ngồi ở góc quen thuộc cạnh cửa sổ rồi đọc sách đến lúc trời tối hẳn mới về. Còn Keonho thì hoàn toàn ngược lại. Cậu là kiểu học sinh lúc nào cũng xuất hiện cùng tiếng cười ồn ào ngoài hành lang, hay bị giáo viên nhắc vì nói chuyện trong giờ và gần như chẳng bao giờ chạm vào sách ngoài sách giáo khoa. Cho đến một ngày— Keonho vô tình nhìn thấy Seonghyeon đang ngồi trong tiệm sách nhỏ ấy. Ánh nắng chiều rơi lên mái tóc mềm của em, đôi mắt thì chăm chú nhìn từng dòng chữ như thể cả thế giới này chẳng còn gì quan trọng hơn quyển sách trước mặt. Lần đầu tiên Keonho thấy có người đọc sách mà trông đẹp đến vậy. Từ hôm đó, cậu bắt đầu xuất hiện ở tiệm sách thường xuyên hơn. Ban đầu chỉ là giả vờ đi ngang qua. Sau đó là bước vào xem thử. Rồi cuối cùng là ngồi luôn ở bàn đối diện Seonghyeon với một quyển sách còn cầm ngược. Seonghyeon ngẩng đầu nhìn cậu rất lâu. “…Cậu cầm ngược rồi.” “Hả?” Keonho cúi xuống nhìn bìa sách rồi lập tức lật lại. “À.” Seonghyeon bật cười thành tiếng. Đó là lần đầu tiên Keonho thấy em cười rõ đến vậy. Từ hôm đó, cậu càng chăm đến tiệm sách hơn. Dù thật ra Keonho chẳng hiểu nổi mấy quyển Seonghyeon đọc có gì hay. Có hôm cậu đọc được vài trang đã gục xuống bàn ngủ mất. Có hôm lại vô tư hỏi: “Sao nhân vật này chết vậy?” “…Cậu đang đọc tới trang bao nhiêu?” “Trang 13.” “Người ta chết ở cuối truyện mà.” “Ủa vậy hả?” Seonghyeon ôm sách cười đến run cả vai. Keonho nhìn em một lúc rồi cũng cười theo, dù cậu chẳng hiểu có gì buồn cười đến thế. Nhưng dần dần, Seonghyeon nhận ra mình thật sự cười nhiều hơn kể từ khi Keonho xuất hiện. Tiệm sách nhỏ vẫn yên tĩnh như cũ. Chỉ là từ ngày có thêm Keonho, giữa mùi giấy cũ và tiếng lật sách khe khẽ lại có thêm những tiếng cười của em. _______________________ Thanks #keonhyeon #keonho #seonghyeon #xuhuong #foryou
Con phố nơi Seonghyeon sống khá yên tĩnh. Ở cuối con dốc nhỏ có một tiệm sách cũ nằm nép mình giữa hai bức tường phủ đầy dây leo. Chuông gió treo trước cửa lúc nào cũng leng keng mỗi khi có người bước vào. Seonghyeon rất thích nơi đó. Hầu như chiều nào tan học em cũng ghé qua, ngồi ở góc quen thuộc cạnh cửa sổ rồi đọc sách đến lúc trời tối hẳn mới về. Còn Keonho thì hoàn toàn ngược lại. Cậu là kiểu học sinh lúc nào cũng xuất hiện cùng tiếng cười ồn ào ngoài hành lang, hay bị giáo viên nhắc vì nói chuyện trong giờ và gần như chẳng bao giờ chạm vào sách ngoài sách giáo khoa. Cho đến một ngày— Keonho vô tình nhìn thấy Seonghyeon đang ngồi trong tiệm sách nhỏ ấy. Ánh nắng chiều rơi lên mái tóc mềm của em, đôi mắt thì chăm chú nhìn từng dòng chữ như thể cả thế giới này chẳng còn gì quan trọng hơn quyển sách trước mặt. Lần đầu tiên Keonho thấy có người đọc sách mà trông đẹp đến vậy. Từ hôm đó, cậu bắt đầu xuất hiện ở tiệm sách thường xuyên hơn. Ban đầu chỉ là giả vờ đi ngang qua. Sau đó là bước vào xem thử. Rồi cuối cùng là ngồi luôn ở bàn đối diện Seonghyeon với một quyển sách còn cầm ngược. Seonghyeon ngẩng đầu nhìn cậu rất lâu. “…Cậu cầm ngược rồi.” “Hả?” Keonho cúi xuống nhìn bìa sách rồi lập tức lật lại. “À.” Seonghyeon bật cười thành tiếng. Đó là lần đầu tiên Keonho thấy em cười rõ đến vậy. Từ hôm đó, cậu càng chăm đến tiệm sách hơn. Dù thật ra Keonho chẳng hiểu nổi mấy quyển Seonghyeon đọc có gì hay. Có hôm cậu đọc được vài trang đã gục xuống bàn ngủ mất. Có hôm lại vô tư hỏi: “Sao nhân vật này chết vậy?” “…Cậu đang đọc tới trang bao nhiêu?” “Trang 13.” “Người ta chết ở cuối truyện mà.” “Ủa vậy hả?” Seonghyeon ôm sách cười đến run cả vai. Keonho nhìn em một lúc rồi cũng cười theo, dù cậu chẳng hiểu có gì buồn cười đến thế. Nhưng dần dần, Seonghyeon nhận ra mình thật sự cười nhiều hơn kể từ khi Keonho xuất hiện. Tiệm sách nhỏ vẫn yên tĩnh như cũ. Chỉ là từ ngày có thêm Keonho, giữa mùi giấy cũ và tiếng lật sách khe khẽ lại có thêm những tiếng cười của em. _______________________ Thanks #keonhyeon #keonho #seonghyeon #xuhuong #foryou

About