@clip_allshort: mentahan #laut #meme #fyp

REACTION CLIPS
REACTION CLIPS
Open In TikTok:
Region: ID
Sunday 29 March 2026 14:27:17 GMT
1605
10
1
21

Music

Download

Comments

myusufiz
~myu**sufiz~ :
thank you kak
2026-04-23 12:22:48
0
To see more videos from user @clip_allshort, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

THỨ ĐÁNG SỢ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ CÔ ĐƠN Đến một độ tuổi nào đó… Người ta không còn sợ cô đơn nữa. Người ta chỉ sợ những lúc yếu lòng… Mà không biết phải gọi cho ai. Có những đêm rất mệt. Mệt đến mức chỉ muốn có một người ngồi cạnh để nói rằng: “Tôi không ổn.” Nhưng mở danh bạ lên. Lướt từ đầu đến cuối. Lại không biết phải gọi cho ai. Không phải vì không có ai quen. Mà vì không biết ai sẽ thật sự hiểu. Càng lớn càng nhận ra… Điều khiến con người ta cô đơn nhất không phải là ở một mình. Mà là có rất nhiều người xung quanh. Nhưng chẳng có ai để mở lòng. Có những chuyện giữ trong lòng một ngày thì không sao. Một tháng cũng không sao. Nhưng khi phải giữ quá lâu… Nó trở thành sự mệt mỏi. Một sự mệt mỏi không nhìn thấy được. Vẫn đi làm. Vẫn cười nói. Vẫn trả lời rằng mình ổn. Nhưng chỉ bản thân mới biết… Mình đã cố gắng đến mức nào để không gục ngã. Người trưởng thành thường như vậy. Đau cũng không dám nói. Buồn cũng không dám than. Mệt cũng không dám nghỉ. Bởi ai cũng có cuộc sống riêng. Ai cũng có những gánh nặng riêng. Nên cuối cùng lại chọn im lặng. Điều đáng buồn nhất không phải là không có ai bên cạnh. Mà là có mặt giữa rất nhiều người… Nhưng vẫn cảm thấy mình không thuộc về nơi nào cả. Vẫn cảm thấy mọi cảm xúc đều phải tự mình gánh lấy. Rồi một ngày mới hiểu… Thứ đáng sợ nhất không phải là cô đơn. Mà là khi cuộc sống đã khiến mình kiệt sức. Muốn tìm một người để dựa vào một chút. Nhưng nhìn quanh rất lâu… Vẫn chỉ thấy chính mình. Và có lẽ… Sự trưởng thành đau nhất không phải là học cách sống một mình. Mà là học cách chịu đựng mọi chuyện một mình. — Người Viết Truyện Buồn ✍️#tamtrangbuon #tamtrang #tramcamxuc💔 #xuhuong #xuhuong
THỨ ĐÁNG SỢ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ CÔ ĐƠN Đến một độ tuổi nào đó… Người ta không còn sợ cô đơn nữa. Người ta chỉ sợ những lúc yếu lòng… Mà không biết phải gọi cho ai. Có những đêm rất mệt. Mệt đến mức chỉ muốn có một người ngồi cạnh để nói rằng: “Tôi không ổn.” Nhưng mở danh bạ lên. Lướt từ đầu đến cuối. Lại không biết phải gọi cho ai. Không phải vì không có ai quen. Mà vì không biết ai sẽ thật sự hiểu. Càng lớn càng nhận ra… Điều khiến con người ta cô đơn nhất không phải là ở một mình. Mà là có rất nhiều người xung quanh. Nhưng chẳng có ai để mở lòng. Có những chuyện giữ trong lòng một ngày thì không sao. Một tháng cũng không sao. Nhưng khi phải giữ quá lâu… Nó trở thành sự mệt mỏi. Một sự mệt mỏi không nhìn thấy được. Vẫn đi làm. Vẫn cười nói. Vẫn trả lời rằng mình ổn. Nhưng chỉ bản thân mới biết… Mình đã cố gắng đến mức nào để không gục ngã. Người trưởng thành thường như vậy. Đau cũng không dám nói. Buồn cũng không dám than. Mệt cũng không dám nghỉ. Bởi ai cũng có cuộc sống riêng. Ai cũng có những gánh nặng riêng. Nên cuối cùng lại chọn im lặng. Điều đáng buồn nhất không phải là không có ai bên cạnh. Mà là có mặt giữa rất nhiều người… Nhưng vẫn cảm thấy mình không thuộc về nơi nào cả. Vẫn cảm thấy mọi cảm xúc đều phải tự mình gánh lấy. Rồi một ngày mới hiểu… Thứ đáng sợ nhất không phải là cô đơn. Mà là khi cuộc sống đã khiến mình kiệt sức. Muốn tìm một người để dựa vào một chút. Nhưng nhìn quanh rất lâu… Vẫn chỉ thấy chính mình. Và có lẽ… Sự trưởng thành đau nhất không phải là học cách sống một mình. Mà là học cách chịu đựng mọi chuyện một mình. — Người Viết Truyện Buồn ✍️#tamtrangbuon #tamtrang #tramcamxuc💔 #xuhuong #xuhuong

About