@alyssa.cayla.socials: Sweet, simple, and worth the wait. Nothing beats turning a Rokeby smoothie into ice cream 🍦 #NinjaCreami #rokeby #ProteinIceCream #aesthetic #contentcreator

Alyssa Cayla
Alyssa Cayla
Open In TikTok:
Region: AU
Monday 30 March 2026 07:21:41 GMT
898
16
0
4

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @alyssa.cayla.socials, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ÂU LÀ LỜI CỦA ĐẠO  Âu là chuyện mấy hôm trước, nay mới đem ra kể lại. Khi ấy ta du sơn ngoạn thủy, lòng đang hứng, lại có người rủ lên núi dạo chơi. Tính vốn ham vui, liền chẳng ngại đường dốc đá cheo leo, cứ thế mà leo lên.  Chuyện tưởng chỉ là một chuyến rong chơi, nào ngờ khi lên đến đỉnh, bắt gặp một hang nhỏ tĩnh mịch, bên trong thờ Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn, hiệu Huyền Khung Cao Thượng Đế.  Vừa bước vào, bỗng trong đầu ta dâng lên một luồng ấm nóng kỳ lạ, tâm thần chấn động. Giữa khoảng không tịch mịch, như có như không, bên tai văng vẳng một tiếng hỏi:   “Này kẻ kia, ngươi tự xưng là Đạo Sĩ… vậy có thật hiểu hai chữ đạo sĩ là gì chăng?”  Âm thanh không lớn, mà như xuyên thẳng vào tâm. Ta đứng lặng, chẳng dám đáp, chỉ thấy trong lòng chợt dấy lên bao nghi hoặc… và cũng là một lời cảnh tỉnh. Nghe câu hỏi ấy, tâm ta chợt động, như có tia sáng lóe lên trong trí. Bỗng nhớ lại một đoạn trong kinh xưa từng đọc, lời lẽ giản dị mà ý nghĩa sâu xa. “Gọi là Đạo Sĩ, ấy là người đi đứng nằm ngồi, khởi tâm vận ý, đều lấy Đạo làm gốc. Giữ trai giới, lễ bái, thành tâm tụng kinh, đốt hương rải hoa, thắp đèn sám hối, bố thí phát nguyện, giảng nói Đại thừa, giáo hóa chúng sinh, phát tâm lớn, tạo mọi công đức, vì hết thảy mà làm, sau mình trước người, không nhiễm bụi trần, chỉ chuyên hành đạo nghiệp.  ‘Sĩ’ tức là người làm việc Đạo. Việc có cao thấp, học có sâu cạn, nên phân bảy bậc, đều gọi là Đạo Sĩ. -Một là Thiên Chân, hợp với tự nhiên, trong ngoài thuần tịnh. -Hai là Thần Tiên, biến hóa khôn lường, vượt ngoài phàm giới. -Ba là U Dật, ẩn quang giấu sáng, không vướng thế tục. -Bốn là Sơn Cư, lánh đời ẩn tu, an nhiên nơi núi. -Năm là Xuất Gia, bỏ ái dục, lìa bụi trần. Sáu là Tại Gia, hòa mình nơi đời, giữ Đạo trong tâm. -Bảy là Tế Tửu, hạ mình cứu đời, độ kẻ nguy khổ, nên được trời đất, lục đạo tứ sinh kính lễ quy y, tôn quý hơn cả, không lạy thiên tử, không chào công hầu, tạo phúc cho người và trời, thọ hưởng cúng dường ba cõi.” Nghĩ đến đó, ta bỗng thấy lòng trầm xuống. Hai chữ “Đạo Sĩ” đâu phải chỉ là cái danh để xưng… mà là cả một con đường dài, từng bước tự hỏi, từng bước tự sửa, từng bước mà hành. Ta đứng lặng hồi lâu, rồi trong tâm khẽ đáp, không thành tiếng mà như vọng vào hư không:   “Đạo Sĩ… chẳng phải chỉ là danh xưng. Là người lấy Đạo làm gốc, lấy tâm làm đèn, lấy hành làm chứng. Kinh ta đã đọc, nghĩa ta đã hiểu… há dám nói là không biết.”   Âm thanh kia liền như cười nhẹ, không rõ xa gần: “Ngươi nói đã biết… vậy thử nói xem, trong thiên hạ này, mấy ai thực sự làm được hai chữ ‘Đạo Sĩ’?” Ta nghẹn lại. Bao lời kinh nghĩa vừa rồi, bỗng như nặng ngàn cân. Hồi lâu, ta mới chậm rãi đáp:  “Biết thì dễ… nói lại càng dễ… nhưng làm được, e rằng vạn người chưa chắc có một. Tu một niệm thanh tịnh còn khó, huống hồ trọn đời không nhiễm bụi trần. Danh Đạo Sĩ, người đời có thể xưng… nhưng thực Đạo Sĩ, chỉ có trời đất biết.” Âm thanh kia trầm xuống, như gió lướt qua hang đá: “Đã biết khó… vậy còn dám xưng chăng?” Ta cúi đầu, trong lòng bỗng sáng tỏ vài phần, chỉ khẽ đáp một câu:   “Không dám xưng… chỉ dám học.”  Lời vừa dứt, trong hang lại rơi vào tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không còn như trước, mà như có gì đó đang chờ đợi. Một lúc sau, âm thanh kia lại vang lên, trầm mà rõ: “Đã nói là học… vậy học để làm gì?” Ta khẽ nhắm mắt, trong lòng tự hỏi chính mình, rồi đáp: “Học để sửa tâm, không phải để hơn người. Học để hành đạo, không phải để cầu danh. Nếu một ngày còn phân cao thấp, còn chấp hơn thua… thì vẫn chưa bước vào cửa Đạo.”  Âm thanh kia lại hỏi: “Vậy khi người đời khinh chê, khi thế tục cuốn lôi, ngươi có giữ được chăng?”  Ta im lặng rất lâu. Lần này không vội đáp. Một hồi sau mới nói: “Chưa chắc giữ được… nhưng biết mà sửa. Ngã thì đứng dậy, loạn thì quay về. Không cầu một bước thành Đạo, chỉ cầu mỗi niệm không rời Đạo.”  Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả hang núi cũng nhẹ đi. Âm thanh kia không hỏi nữa, chỉ còn một câu thoảng qua, như gió mà cũng như lời kết:  “Biết mình chưa đủ… ấy mới là bắt đầu.”  Bài Viết Mang Tính Tiểu Thuyết Và Nhằm Viết Để Đọc. Đừng Ai Bắt Bẻ.
ÂU LÀ LỜI CỦA ĐẠO Âu là chuyện mấy hôm trước, nay mới đem ra kể lại. Khi ấy ta du sơn ngoạn thủy, lòng đang hứng, lại có người rủ lên núi dạo chơi. Tính vốn ham vui, liền chẳng ngại đường dốc đá cheo leo, cứ thế mà leo lên. Chuyện tưởng chỉ là một chuyến rong chơi, nào ngờ khi lên đến đỉnh, bắt gặp một hang nhỏ tĩnh mịch, bên trong thờ Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn, hiệu Huyền Khung Cao Thượng Đế. Vừa bước vào, bỗng trong đầu ta dâng lên một luồng ấm nóng kỳ lạ, tâm thần chấn động. Giữa khoảng không tịch mịch, như có như không, bên tai văng vẳng một tiếng hỏi: “Này kẻ kia, ngươi tự xưng là Đạo Sĩ… vậy có thật hiểu hai chữ đạo sĩ là gì chăng?” Âm thanh không lớn, mà như xuyên thẳng vào tâm. Ta đứng lặng, chẳng dám đáp, chỉ thấy trong lòng chợt dấy lên bao nghi hoặc… và cũng là một lời cảnh tỉnh. Nghe câu hỏi ấy, tâm ta chợt động, như có tia sáng lóe lên trong trí. Bỗng nhớ lại một đoạn trong kinh xưa từng đọc, lời lẽ giản dị mà ý nghĩa sâu xa. “Gọi là Đạo Sĩ, ấy là người đi đứng nằm ngồi, khởi tâm vận ý, đều lấy Đạo làm gốc. Giữ trai giới, lễ bái, thành tâm tụng kinh, đốt hương rải hoa, thắp đèn sám hối, bố thí phát nguyện, giảng nói Đại thừa, giáo hóa chúng sinh, phát tâm lớn, tạo mọi công đức, vì hết thảy mà làm, sau mình trước người, không nhiễm bụi trần, chỉ chuyên hành đạo nghiệp. ‘Sĩ’ tức là người làm việc Đạo. Việc có cao thấp, học có sâu cạn, nên phân bảy bậc, đều gọi là Đạo Sĩ. -Một là Thiên Chân, hợp với tự nhiên, trong ngoài thuần tịnh. -Hai là Thần Tiên, biến hóa khôn lường, vượt ngoài phàm giới. -Ba là U Dật, ẩn quang giấu sáng, không vướng thế tục. -Bốn là Sơn Cư, lánh đời ẩn tu, an nhiên nơi núi. -Năm là Xuất Gia, bỏ ái dục, lìa bụi trần. Sáu là Tại Gia, hòa mình nơi đời, giữ Đạo trong tâm. -Bảy là Tế Tửu, hạ mình cứu đời, độ kẻ nguy khổ, nên được trời đất, lục đạo tứ sinh kính lễ quy y, tôn quý hơn cả, không lạy thiên tử, không chào công hầu, tạo phúc cho người và trời, thọ hưởng cúng dường ba cõi.” Nghĩ đến đó, ta bỗng thấy lòng trầm xuống. Hai chữ “Đạo Sĩ” đâu phải chỉ là cái danh để xưng… mà là cả một con đường dài, từng bước tự hỏi, từng bước tự sửa, từng bước mà hành. Ta đứng lặng hồi lâu, rồi trong tâm khẽ đáp, không thành tiếng mà như vọng vào hư không: “Đạo Sĩ… chẳng phải chỉ là danh xưng. Là người lấy Đạo làm gốc, lấy tâm làm đèn, lấy hành làm chứng. Kinh ta đã đọc, nghĩa ta đã hiểu… há dám nói là không biết.” Âm thanh kia liền như cười nhẹ, không rõ xa gần: “Ngươi nói đã biết… vậy thử nói xem, trong thiên hạ này, mấy ai thực sự làm được hai chữ ‘Đạo Sĩ’?” Ta nghẹn lại. Bao lời kinh nghĩa vừa rồi, bỗng như nặng ngàn cân. Hồi lâu, ta mới chậm rãi đáp: “Biết thì dễ… nói lại càng dễ… nhưng làm được, e rằng vạn người chưa chắc có một. Tu một niệm thanh tịnh còn khó, huống hồ trọn đời không nhiễm bụi trần. Danh Đạo Sĩ, người đời có thể xưng… nhưng thực Đạo Sĩ, chỉ có trời đất biết.” Âm thanh kia trầm xuống, như gió lướt qua hang đá: “Đã biết khó… vậy còn dám xưng chăng?” Ta cúi đầu, trong lòng bỗng sáng tỏ vài phần, chỉ khẽ đáp một câu: “Không dám xưng… chỉ dám học.” Lời vừa dứt, trong hang lại rơi vào tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không còn như trước, mà như có gì đó đang chờ đợi. Một lúc sau, âm thanh kia lại vang lên, trầm mà rõ: “Đã nói là học… vậy học để làm gì?” Ta khẽ nhắm mắt, trong lòng tự hỏi chính mình, rồi đáp: “Học để sửa tâm, không phải để hơn người. Học để hành đạo, không phải để cầu danh. Nếu một ngày còn phân cao thấp, còn chấp hơn thua… thì vẫn chưa bước vào cửa Đạo.” Âm thanh kia lại hỏi: “Vậy khi người đời khinh chê, khi thế tục cuốn lôi, ngươi có giữ được chăng?” Ta im lặng rất lâu. Lần này không vội đáp. Một hồi sau mới nói: “Chưa chắc giữ được… nhưng biết mà sửa. Ngã thì đứng dậy, loạn thì quay về. Không cầu một bước thành Đạo, chỉ cầu mỗi niệm không rời Đạo.” Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả hang núi cũng nhẹ đi. Âm thanh kia không hỏi nữa, chỉ còn một câu thoảng qua, như gió mà cũng như lời kết: “Biết mình chưa đủ… ấy mới là bắt đầu.” Bài Viết Mang Tính Tiểu Thuyết Và Nhằm Viết Để Đọc. Đừng Ai Bắt Bẻ.

About