@100kchungkhoan: 100k chứng khoáng mỗi ngày ACB ngày thứ 119 #ACB #chungkhoan #xuhuong #100kchungkhoanmoingay #tichsancophieu

100k chứng khoán mỗi ngày
100k chứng khoán mỗi ngày
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 01 April 2026 05:17:49 GMT
36386
506
35
33

Music

Download

Comments

nnguyenhai936
Nguyễn Tuấn Hải :
app nào vậy a
2026-04-01 15:56:40
1
nam8386hy
Nam 8386 :
chỉ mình vs
2026-04-02 15:11:27
1
bc.ii0
Anh Bắc :
30 củ mới lãi 200k/ ngày á bạn
2026-06-03 04:06:29
0
_thloile251
Đi Đo Rồi Về :
Em cũng mua 10cp acb mà cứ treo hoài k về là sao v a
2026-05-04 11:02:12
0
davidhieu95
Trung Hiếu :
Mình cũng mua mỗi ngày 1 ít , chủ yếu các mã uy tín giá đang thấp
2026-04-01 10:09:28
0
nhin.c.c4
THẬT SAI LẦM KHI :
cái này hạ. thì nó có trừ vào tiền gốc ko ạ
2026-05-05 07:38:45
0
pmtdntd_9999
Minh Trí :
🥰🥰🥰 nay xanh qá
2026-04-01 05:27:29
0
nguyenminh9003
nguyễn minh :
ngày nào cũng mua để dành đó hay sao ah
2026-04-15 04:19:12
0
seonho__jang
Quốc Trương :
len luôn a ơi
2026-04-03 02:06:53
0
hihi14010
tadaaaa :
tại sao mình mua mãi mà nó không khớp lệnh nhỉ
2026-04-01 17:57:47
0
lytuongdaily
Lý Tưởng Daily :
a mua lẻ, rồi gom đủ 100 cổ có thành lô chẳn k ạ
2026-04-01 10:47:58
0
dinhtunguyen11
Dinh Tu Nguyen :
lên vốn đi shop ơi
2026-04-01 05:58:40
0
tuchualanh07
Heo🐷🧸. Thư💌 :
Lm sao để đặt đúng lệnh ạ và lm sao để nhận bt đặt lệnh sai ạ
2026-04-06 11:11:53
0
na23053
Võ Khánh Lập :
Mua vậy để hoài được luôn hả anh
2026-04-17 00:31:01
0
mai_thi_hoa0
ℋ𝑜𝒶 🌸❤️ :
Chờ gửi trong bao lâu thì mới đc duyệt ạ
2026-04-03 05:00:21
0
dotricuong66
tí :
mua thẳng trên zalo có phải đóng thuế k a
2026-05-02 10:32:24
0
nam8386hy
Nam 8386 :
sàn nào vậy
2026-04-02 15:11:42
0
To see more videos from user @100kchungkhoan, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

The Kaikatsu Single Malt– hay còn gọi là The Kaikatsu không số. Giống như những năm tháng tôi từng sống: không tên, không tuổi, nhưng không thể nào quên. Tôi từng buôn gỗ ở Atapeu. Không sổ sách, không lối về an toàn, không luật nào bảo hộ. Thắng – có rất nhiều tiền. Thua – mất sạch. Có lúc tưởng như mất cả mạng. Mỗi chuyến đi như một canh bạc với rừng, với lòng người – mà chủ yếu là với chính mình. Đã có lúc, người ta gọi tôi là Từ Hố Nạ – sếp lớn ở Lào. Tôi bước vào những cuộc thương lượng bằng ánh mắt lạnh, tay bắt nhưng lòng không giao. Đêm hút thuốc với dân biên, sáng ngồi cà phê với quan địa phương. Tôi biết lúc nào cần cười, lúc nào phải biến mất trong 12 giờ không dấu vết. Rồi tôi về. Rời Atapeu trong một cơn mưa lớn. Trời như trút hết những gì tôi từng gồng mình giữ – tiền, vai vế, sĩ diện. Lúc xe lăn bánh qua biên giới, tôi không biết là mình đang bỏ trốn, hay chỉ đơn giản là rút lui. Sài Gòn đón tôi bằng một căn chung cư cũ kỹ, như bằng tuổi của tôi vậy – cũ đến mức mọi tiếng động trong đêm đều nghe rất rõ: tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng giày ai đó đi ngang hành lang, tiếng lòng mình nặng mà chẳng biết đặt xuống đâu. Danh bạ điện thoại tôi có vài ngàn số. Từ những tay từng vào sinh ra tử cùng nhau, đến người đã từng nằm cạnh tôi mỗi khi rượu quá tay. Nhưng tôi không gọi cho ai cả. Không phải vì kiêu hãnh. Chỉ là… tôi đã đi quá xa để biết, một cuộc gọi không cứu được mình khỏi cô đơn. Tối đó, tôi rót một ly The Kaikatsu không số. Loại rượu không khoe năm ủ, không dán nhãn tuổi. Nó chỉ lặng lẽ tồn tại – như một người đàn ông từng đi qua rất nhiều nơi, nhưng chọn im lặng khi trở về. Tôi châm điếu Nat Sherman Timeless. Khói mỏng, thanh, mang theo cái vị rất riêng – không gắt, không cay, chỉ hơi nhói ở cuối lưỡi. Và giữa làn khói chậm tan, một câu nói bất ngờ vang lên từ ký ức: “Anh có hối hận với những gì đã làm không?” Tôi giật mình. Không ai nói cả. Chỉ là… câu hỏi đó từng được nói ra, vào một đêm nào đó, trong một quãng đời nào đó, bởi một người đã chọn rời khỏi tôi. Giờ đây, nó trở lại – không để kết tội, mà để nhắc: những gì ta đã làm, dù đúng hay sai, cũng sẽ có ngày quay lại hỏi thăm. Tôi không trả lời. Vì tôi biết, có những câu hỏi không cần câu trả lời – chỉ cần đủ rượu để không phải lẩn tránh. The Kaikatsu – không số. Dành cho những ai đã từng có tất cả, đánh mất tất cả, và vẫn ngồi lại, một mình – để uống, để nhớ, để sống tiếp.
The Kaikatsu Single Malt– hay còn gọi là The Kaikatsu không số. Giống như những năm tháng tôi từng sống: không tên, không tuổi, nhưng không thể nào quên. Tôi từng buôn gỗ ở Atapeu. Không sổ sách, không lối về an toàn, không luật nào bảo hộ. Thắng – có rất nhiều tiền. Thua – mất sạch. Có lúc tưởng như mất cả mạng. Mỗi chuyến đi như một canh bạc với rừng, với lòng người – mà chủ yếu là với chính mình. Đã có lúc, người ta gọi tôi là Từ Hố Nạ – sếp lớn ở Lào. Tôi bước vào những cuộc thương lượng bằng ánh mắt lạnh, tay bắt nhưng lòng không giao. Đêm hút thuốc với dân biên, sáng ngồi cà phê với quan địa phương. Tôi biết lúc nào cần cười, lúc nào phải biến mất trong 12 giờ không dấu vết. Rồi tôi về. Rời Atapeu trong một cơn mưa lớn. Trời như trút hết những gì tôi từng gồng mình giữ – tiền, vai vế, sĩ diện. Lúc xe lăn bánh qua biên giới, tôi không biết là mình đang bỏ trốn, hay chỉ đơn giản là rút lui. Sài Gòn đón tôi bằng một căn chung cư cũ kỹ, như bằng tuổi của tôi vậy – cũ đến mức mọi tiếng động trong đêm đều nghe rất rõ: tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng giày ai đó đi ngang hành lang, tiếng lòng mình nặng mà chẳng biết đặt xuống đâu. Danh bạ điện thoại tôi có vài ngàn số. Từ những tay từng vào sinh ra tử cùng nhau, đến người đã từng nằm cạnh tôi mỗi khi rượu quá tay. Nhưng tôi không gọi cho ai cả. Không phải vì kiêu hãnh. Chỉ là… tôi đã đi quá xa để biết, một cuộc gọi không cứu được mình khỏi cô đơn. Tối đó, tôi rót một ly The Kaikatsu không số. Loại rượu không khoe năm ủ, không dán nhãn tuổi. Nó chỉ lặng lẽ tồn tại – như một người đàn ông từng đi qua rất nhiều nơi, nhưng chọn im lặng khi trở về. Tôi châm điếu Nat Sherman Timeless. Khói mỏng, thanh, mang theo cái vị rất riêng – không gắt, không cay, chỉ hơi nhói ở cuối lưỡi. Và giữa làn khói chậm tan, một câu nói bất ngờ vang lên từ ký ức: “Anh có hối hận với những gì đã làm không?” Tôi giật mình. Không ai nói cả. Chỉ là… câu hỏi đó từng được nói ra, vào một đêm nào đó, trong một quãng đời nào đó, bởi một người đã chọn rời khỏi tôi. Giờ đây, nó trở lại – không để kết tội, mà để nhắc: những gì ta đã làm, dù đúng hay sai, cũng sẽ có ngày quay lại hỏi thăm. Tôi không trả lời. Vì tôi biết, có những câu hỏi không cần câu trả lời – chỉ cần đủ rượu để không phải lẩn tránh. The Kaikatsu – không số. Dành cho những ai đã từng có tất cả, đánh mất tất cả, và vẫn ngồi lại, một mình – để uống, để nhớ, để sống tiếp.

About