@rimshaofficial32: Hehehe ❤️#foryou #rumi🥀

🇵🇰 رومی🥀
🇵🇰 رومی🥀
Open In TikTok:
Region: PK
Wednesday 01 April 2026 11:06:43 GMT
50744
8244
455
978

Music

Download

Comments

user74578546118190
irfan :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-05-30 04:16:01
0
umair_babar_afridi
UMAIR BABAR AFRIDI :
smile 🥀
2026-04-01 11:08:35
4
rafiqahmad3999
R Tahir :
GOOD MORNING PEYAREY HAVE A LOVELY DAY TODAY. I SLYPING. MORNING. KAY. 6 OCLOCK
2026-04-21 04:49:01
0
azizkhan4656
Aziz Dil chori我的ˊㄓㄕㄔㄓˊ :
2026-04-15 20:22:21
0
ihsan.raza13
Engr. BD :
hmmmmm
2026-05-02 12:25:55
0
mosa.jan74
Sardar M.Musa sabir😘💜💞 :
wah rumi g 😳😳😳
2026-04-23 19:48:05
0
amir.79904
ســــردار عـــامر کشمـــیری :
o
2026-04-06 22:56:16
0
ahmad66468
ahmad ❤️ :
❤️❤️❤️I love you 💝
2026-04-14 02:21:00
0
karamat0394
karamat Ali :
🥰 e 🥰
2026-04-09 18:54:17
0
rana31143
rana :
mashallah 🥰🥰
2026-04-18 14:38:34
0
user7215413710617
muhammad shakeel bahatti :
G Jan o.k. g vary nice of you very much
2026-05-11 19:39:35
0
lado.multani8
LADO multani :
DİL TAK❤️
2026-04-18 09:08:03
0
mazhar.abbas.khan1
👑mazhar abbas khan :
waise pagal kar rahe ho😁🥰🥰🥰❤️❤️
2026-04-16 05:43:40
0
user261116894
🌕🌔🌓🌒🌑🥀🥀💔 :
Hl
2026-04-03 17:49:42
0
dannymaster03
M.ALI :
😳😳😳😳😳😳😳😳😳😳😳
2026-04-01 14:44:20
1
notyboy__09
NOTY❣️BOY :
so beautiful ❤️❤️❤️❤️❤️
2026-04-07 18:42:07
0
rana.tahir6307
Rana Tahir Noon :
queen 😍
2026-04-02 20:03:05
1
umer.khan921
Umer Khan :
[photo]
2026-04-01 12:20:56
1
ikram78678678678
ikram 12345678 :
hello g
2026-04-04 10:44:58
0
arslanahmad27168
Arslan Ahmad :
true right 🥰👍
2026-04-05 16:14:11
0
mian.zain374
Mian Zain :
you looking so cute
2026-04-26 09:39:27
0
muhammad.shaan3701
Muhammad Shaan :
2026-04-04 20:11:31
0
javediqbal5479
Javed Iqbal :
2026-04-05 10:07:12
0
sarang_076
Sarang :
I love you
2026-05-04 12:00:45
0
janloveyou112
hasnain 😈💥🔥302 :
🥰🥰🥰🤗🤗 kholte rakho like karne mein mere ko
2026-04-08 10:38:07
0
To see more videos from user @rimshaofficial32, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày ấy, Tể Ngã hỏi Khổng Tử về đạo hiếu nghĩa: “Thưa Thầy, để tang ba năm cho cha mẹ chẳng phải là quá dài sao? Thiết nghĩ, một năm là đủ một chu kỳ của trời đất rồi.” Khổng Tử chỉ hỏi lại một câu duy nhất: “Nếu con để tang một năm, rồi ăn cơm ngon, mặc áo gấm, lòng con có an yên không?” Tể Ngã thẳng thắn đáp: “An ạ.” Khổng Tử liền bảo: “Nếu con thấy an thì cứ làm đi.” ⸻ Người nghe đều bàng hoàng. Bởi từ trước đến nay, ai cũng tin rằng ba năm đại tang là cái khuôn bất dịch, là quy chuẩn xã hội mà bất kỳ người con nào cũng phải gò mình tuân thủ để trọn đạo làm người. Vì sao Khổng Tử lại buông phóng một cách dễ dàng như vậy?  Khi Tể Ngã bước ra ngoài, cuộc tranh luận thực sự mới bắt đầu trong không gian tĩnh lặng của học đường. Khổng Tử quay sang các môn sinh còn lại, buông một lời than thở dốc hết lòng can cốt: “Tể Ngã thật bất nhân. Đứa trẻ sinh ra đời, phải mất ba năm ẵm bồng trên tay cha mẹ, mới rời khỏi tấm lòng bọc che của phụ mẫu. Tinh thần ba năm để tang, chính là để trả lại ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng đó vậy.” Cái khó nhất... không phải là tuân thủ lễ nghi. Mà là đối diện với sự sòng phẳng của lương tri. Toàn bộ nút thắt của sự giáo điều đã được tháo gỡ tại tầng lật nghĩa này. Người đời lầm tưởng ba năm để tang là một nghĩa vụ ép buộc đối với người chết. Họ cân đo đong đếm xem một năm hay ba năm thì hợp lý về mặt kinh tế, thời gian và hiệu suất xã hội. Nhưng Khổng Tử đã lật ngược dòng thời gian, đưa con người trở về điểm khởi đầu của một sinh mệnh. Khi một đứa trẻ chào đời, nó hoàn toàn bất lực trước thế giới. Nếu không có ba năm ôm ấp, đút từng thìa cháo, che từng cơn gió, dọn từng thứ uế tạp của cha mẹ, đứa trẻ đó không cách nào sống sót. Ba năm để tang không phải là quy ước của triều đình, mà là sự phản hồi tự nhiên nhất của một tâm hồn biết ơn đối với khoảng thời gian mình được nuôi mạng. Con người ta rất dễ tính toán thiệt hơn với hiện tại và tương lai, nhưng lại hoàn toàn mất trí nhớ về món nợ gốc ở quá khứ. Đó mới là điều Khổng Tử gọi là
Ngày ấy, Tể Ngã hỏi Khổng Tử về đạo hiếu nghĩa: “Thưa Thầy, để tang ba năm cho cha mẹ chẳng phải là quá dài sao? Thiết nghĩ, một năm là đủ một chu kỳ của trời đất rồi.” Khổng Tử chỉ hỏi lại một câu duy nhất: “Nếu con để tang một năm, rồi ăn cơm ngon, mặc áo gấm, lòng con có an yên không?” Tể Ngã thẳng thắn đáp: “An ạ.” Khổng Tử liền bảo: “Nếu con thấy an thì cứ làm đi.” ⸻ Người nghe đều bàng hoàng. Bởi từ trước đến nay, ai cũng tin rằng ba năm đại tang là cái khuôn bất dịch, là quy chuẩn xã hội mà bất kỳ người con nào cũng phải gò mình tuân thủ để trọn đạo làm người. Vì sao Khổng Tử lại buông phóng một cách dễ dàng như vậy? Khi Tể Ngã bước ra ngoài, cuộc tranh luận thực sự mới bắt đầu trong không gian tĩnh lặng của học đường. Khổng Tử quay sang các môn sinh còn lại, buông một lời than thở dốc hết lòng can cốt: “Tể Ngã thật bất nhân. Đứa trẻ sinh ra đời, phải mất ba năm ẵm bồng trên tay cha mẹ, mới rời khỏi tấm lòng bọc che của phụ mẫu. Tinh thần ba năm để tang, chính là để trả lại ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng đó vậy.” Cái khó nhất... không phải là tuân thủ lễ nghi. Mà là đối diện với sự sòng phẳng của lương tri. Toàn bộ nút thắt của sự giáo điều đã được tháo gỡ tại tầng lật nghĩa này. Người đời lầm tưởng ba năm để tang là một nghĩa vụ ép buộc đối với người chết. Họ cân đo đong đếm xem một năm hay ba năm thì hợp lý về mặt kinh tế, thời gian và hiệu suất xã hội. Nhưng Khổng Tử đã lật ngược dòng thời gian, đưa con người trở về điểm khởi đầu của một sinh mệnh. Khi một đứa trẻ chào đời, nó hoàn toàn bất lực trước thế giới. Nếu không có ba năm ôm ấp, đút từng thìa cháo, che từng cơn gió, dọn từng thứ uế tạp của cha mẹ, đứa trẻ đó không cách nào sống sót. Ba năm để tang không phải là quy ước của triều đình, mà là sự phản hồi tự nhiên nhất của một tâm hồn biết ơn đối với khoảng thời gian mình được nuôi mạng. Con người ta rất dễ tính toán thiệt hơn với hiện tại và tương lai, nhưng lại hoàn toàn mất trí nhớ về món nợ gốc ở quá khứ. Đó mới là điều Khổng Tử gọi là "Nhân." Không phải khó ở việc mặc chiếc áo tang. Mà khó ở chỗ có nhìn thấy vết hằn của ba năm ẵm bồng thuở trước hay không. Không phải khó vì quy chế xã hội nặng nề. Mà khó vì năm tháng trưởng thành rất dễ khiến con người tự mãn rằng mình tự lớn lên, rồi sinh lòng vô ơn mang mác "văn minh." Lễ trong Nho gia nếu không có chữ Nhân làm cốt lõi thì mọi nghi thức chỉ là sự giả tạo. Người hiểu rõ bản chất của Lễ sẽ không cần ai bắt buộc, bởi họ biết mọi quy chuẩn ứng xử tốt đẹp giữa người với người đều là sự chuyển hóa của lòng biết ơn. Nếu ngay nơi cội nguồn sinh ra mình mà lòng còn tính toán thiệt hơn, thì cái gọi là nhân nghĩa với thiên hạ ngoài kia cũng chỉ là trò trình diễn. Phật gia cũng nhìn về cùng một gốc. Nghi nghiệp lớn nhất của đời người là tội bất hiếu, cứu kính vạn hạnh cũng lấy hiếu làm đầu. Phụng thờ cha mẹ chính là phụng thờ hai vị Phật sống tại tiền, không phải ở mâm cao cỗ đầy, mà ở niệm niệm không quên ơn đức cù lao. Đến đây mới hiểu, điều Khổng Tử muốn dạy không phải là bắt người ta phải chịu khổ ba năm để làm tròn danh tiếng. Mà là khai phóng cho những tâm hồn đang bị che mờ bởi tư duy lợi ích, giúp họ nhận ra món nợ gốc của sinh mệnh để mà sống cho có gốc rễ. Bởi điều khiến người ta hối tiếc nhất khi đứng trước nấm mồ của đấng sinh thành không phải là chưa kịp tổ chức một đám tang đủ lớn. Mà là đã đi qua bao nhiêu năm tháng, có đủ tri thức, đủ danh vọng, đủ lý lẽ để tính toán mọi điều… nhưng lại quên mất hơi ấm của ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng. Để tang một năm hay ba năm, ấy là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại. Nhưng hiểu vì sao cổ nhân đặt ra ba năm ấy, rồi sống cho sòng phẳng với lương tri, trọn vẹn với nguồn cội trong từng hơi thở hiện tại… mới là đạo của người quân tử. ----- #Tin#TinhHoaCoHoco#DaoHieuo#KhongTua#NhanSinheuDao

About