@design.rose11: اذاعة ب ٣٥ ريال عن نظافة البيئة المدرسية #نظافة_البيئة_المدرسية#نظافة_المدرسة#مبادرة_نظافة_المدرسة#اذاعة_نظافة_البيئة_المدرسية #اذاعة_مدرسية

خدمات تعليمية وطلابية 📖✨
خدمات تعليمية وطلابية 📖✨
Open In TikTok:
Region: SA
Wednesday 01 April 2026 12:30:15 GMT
17582
175
8
360

Music

Download

Comments

user8639485565197
user8639485565197 :
بكم هذه الاذاعه
2026-08-30 08:46:41
0
wwwh73
Lolo Impact :
أبيها بس ثانوي يعني أبي بنت كبيرة
2026-05-02 09:32:26
0
aw_2063
RA114 :
بكم هذا أبيها
2026-04-27 01:58:11
0
user4385581069247
user4385581069247 :
بكم
2026-05-04 16:26:50
0
bdoo866
بدور :
الله يسعدك ابيها
2026-04-11 16:30:15
0
jejehqomcnt
M :
بكم
2026-04-26 06:19:35
0
aaedm23
M’ :
😁😁😁
2026-08-27 09:56:13
0
To see more videos from user @design.rose11, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mấy ngày nay đọc liên tiếp những tin buồn, thực sự thấy cuộc sống này mong manh hơn mình tưởng. Những câu chuyện hoàn toàn khác nhau nhưng cuối cùng lại nhắc cùng một điều:  Chúng ta luôn nghĩ mình còn thời gian.  Nhưng thực ra chẳng ai biết mình còn bao nhiêu thời gian. Và cũng từ suy nghĩ đó, thời gian gần đây mình mạnh dạn chủ động liên hệ lại với rất nhiều mối quan hệ dù cũ hay mới.  Một người bạn lâu rồi chưa nói chuyện, nhắn một câu. Một người anh mình quý, chủ động hỏi thăm.  Một đối tác lâu rồi chưa gặp, gọi điện warm up lại mối quan hệ.  Một người mình muốn học hỏi, cứ mạnh dạn đề nghị gặp. Một người bạn mới, muốn gặp mình sẽ gạt bỏ ngại ngùng để ngỏ lời. Ngày trước đôi khi mình cũng ngại.  Sợ người ta bận.  Sợ làm phiền.  Sợ bị từ chối.  Sợ người ta nghĩ mình đang cần gì đó. Bây giờ mình nghĩ đơn giản hơn: Cứ chân thành và chủ động. Họ có thể không trả lời.  Họ có thể bận.  Họ có thể từ chối gặp bạn.  Và điều đó hoàn toàn bình thường. Nhưng ít nhất mình đã hành động.  Mình đã cho mối quan hệ đó một cơ hội.  Và sau này mình không phải nuối tiếc vì hai chữ “giá như”. Không phải cuộc gặp nào cũng cần có agenda.  Không phải mối quan hệ nào cũng phải tạo ra một deal. Đôi khi, còn gặp được nhau thì gặp. Ngày trước mình cũng hay nói: “Hôm nào rảnh cafe nha.”  Nhưng càng lớn càng thấy câu “hôm nào” đôi khi nguy hiểm lắm. Hôm nào là hôm nào ? Có người bạn lâu rồi chưa gặp, mình nghĩ tháng sau cũng được.  Có đối tác rất quý, chuyến sau gặp cũng được.  Có bạn cũ hỏi có về dịp lễ không, mình bận quá lại hẹn lần sau. Chúng ta cứ hẹn cuộc sống vào một ngày gọi là “khi nào rảnh”. Nhưng đôi khi ngày đó không đến. Tiền mất có thể kiếm lại.  Một deal mất có thể tìm deal khác.  Công việc hôm nay chưa xong, ngày mai vẫn có thể làm tiếp. Nhưng có những người, một khi đã không còn nữa thì dù mình có bao nhiêu tiền cũng không thể mua lại được một buổi cafe với họ. Vậy nên nếu đang nhớ một người bạn, nhắn đi. Muốn gặp một người, chủ động hẹn đi. Muốn warm up lại một mối quan hệ đã lâu không nói chuyện, cứ gọi đi. Muốn cảm ơn một người từng giúp mình, nói đi. Lâu rồi chưa gọi cho ba mẹ, gọi đi. Có một người bạn lâu rồi chưa hỏi thăm, nhắn một câu đi. Muốn ôm đứa cháu nhỏ, tối nay về ôm nó thật lâu. Họ có thể từ chối bạn.  Nhưng bị từ chối một cuộc hẹn chẳng mất gì nhiều. Còn bỏ lỡ một người mà mình trân quý, đôi khi cả đời cũng không có cơ hội sửa lại. Càng đi nhiều, làm nhiều, gặp nhiều người, mình càng nhận ra: thành công không chỉ là mình có bao nhiêu tiền, xây được doanh nghiệp lớn thế nào hay đạt được bao nhiêu thứ. Một phần rất lớn của sự giàu có là mình vẫn còn những người để thương, những người muốn gặp mình và còn thời gian để ở bên họ. Nếu tối nay về nhà vẫn thấy gia đình khỏe mạnh, vẫn còn người thân để quây quần, vẫn còn những người bạn có thể gọi, vẫn còn những người anh em và đối tác sẵn sàng ngồi với mình một ly cafe... Thì mình đang giàu hơn mình nghĩ rất nhiều. Cuộc đời không phải lúc nào cũng cho chúng ta cơ hội nói lời tạm biệt. Vậy nên bớt hơn thua một chút.  Bớt sân si một chút.  Bớt dành thời gian cho những người và những chuyện không đáng. Muốn đi đâu thì đi khi còn có thể. Muốn gặp ai thì gặp khi còn có thể. Muốn cảm ơn thì cảm ơn. Muốn xin lỗi thì xin lỗi. Và thương ai thì hãy thương khi họ vẫn còn ở đó để nhận được tình thương của mình. Cuộc đời này ngắn lắm. Đừng hẹn yêu thương, tình bạn và những mối quan hệ mình trân quý vào một ngày “hôm nào rảnh”. Vì đôi khi đến lúc mình rảnh rồi, người mình muốn gặp lại không còn nữa.
Mấy ngày nay đọc liên tiếp những tin buồn, thực sự thấy cuộc sống này mong manh hơn mình tưởng. Những câu chuyện hoàn toàn khác nhau nhưng cuối cùng lại nhắc cùng một điều: Chúng ta luôn nghĩ mình còn thời gian. Nhưng thực ra chẳng ai biết mình còn bao nhiêu thời gian. Và cũng từ suy nghĩ đó, thời gian gần đây mình mạnh dạn chủ động liên hệ lại với rất nhiều mối quan hệ dù cũ hay mới. Một người bạn lâu rồi chưa nói chuyện, nhắn một câu. Một người anh mình quý, chủ động hỏi thăm. Một đối tác lâu rồi chưa gặp, gọi điện warm up lại mối quan hệ. Một người mình muốn học hỏi, cứ mạnh dạn đề nghị gặp. Một người bạn mới, muốn gặp mình sẽ gạt bỏ ngại ngùng để ngỏ lời. Ngày trước đôi khi mình cũng ngại. Sợ người ta bận. Sợ làm phiền. Sợ bị từ chối. Sợ người ta nghĩ mình đang cần gì đó. Bây giờ mình nghĩ đơn giản hơn: Cứ chân thành và chủ động. Họ có thể không trả lời. Họ có thể bận. Họ có thể từ chối gặp bạn. Và điều đó hoàn toàn bình thường. Nhưng ít nhất mình đã hành động. Mình đã cho mối quan hệ đó một cơ hội. Và sau này mình không phải nuối tiếc vì hai chữ “giá như”. Không phải cuộc gặp nào cũng cần có agenda. Không phải mối quan hệ nào cũng phải tạo ra một deal. Đôi khi, còn gặp được nhau thì gặp. Ngày trước mình cũng hay nói: “Hôm nào rảnh cafe nha.” Nhưng càng lớn càng thấy câu “hôm nào” đôi khi nguy hiểm lắm. Hôm nào là hôm nào ? Có người bạn lâu rồi chưa gặp, mình nghĩ tháng sau cũng được. Có đối tác rất quý, chuyến sau gặp cũng được. Có bạn cũ hỏi có về dịp lễ không, mình bận quá lại hẹn lần sau. Chúng ta cứ hẹn cuộc sống vào một ngày gọi là “khi nào rảnh”. Nhưng đôi khi ngày đó không đến. Tiền mất có thể kiếm lại. Một deal mất có thể tìm deal khác. Công việc hôm nay chưa xong, ngày mai vẫn có thể làm tiếp. Nhưng có những người, một khi đã không còn nữa thì dù mình có bao nhiêu tiền cũng không thể mua lại được một buổi cafe với họ. Vậy nên nếu đang nhớ một người bạn, nhắn đi. Muốn gặp một người, chủ động hẹn đi. Muốn warm up lại một mối quan hệ đã lâu không nói chuyện, cứ gọi đi. Muốn cảm ơn một người từng giúp mình, nói đi. Lâu rồi chưa gọi cho ba mẹ, gọi đi. Có một người bạn lâu rồi chưa hỏi thăm, nhắn một câu đi. Muốn ôm đứa cháu nhỏ, tối nay về ôm nó thật lâu. Họ có thể từ chối bạn. Nhưng bị từ chối một cuộc hẹn chẳng mất gì nhiều. Còn bỏ lỡ một người mà mình trân quý, đôi khi cả đời cũng không có cơ hội sửa lại. Càng đi nhiều, làm nhiều, gặp nhiều người, mình càng nhận ra: thành công không chỉ là mình có bao nhiêu tiền, xây được doanh nghiệp lớn thế nào hay đạt được bao nhiêu thứ. Một phần rất lớn của sự giàu có là mình vẫn còn những người để thương, những người muốn gặp mình và còn thời gian để ở bên họ. Nếu tối nay về nhà vẫn thấy gia đình khỏe mạnh, vẫn còn người thân để quây quần, vẫn còn những người bạn có thể gọi, vẫn còn những người anh em và đối tác sẵn sàng ngồi với mình một ly cafe... Thì mình đang giàu hơn mình nghĩ rất nhiều. Cuộc đời không phải lúc nào cũng cho chúng ta cơ hội nói lời tạm biệt. Vậy nên bớt hơn thua một chút. Bớt sân si một chút. Bớt dành thời gian cho những người và những chuyện không đáng. Muốn đi đâu thì đi khi còn có thể. Muốn gặp ai thì gặp khi còn có thể. Muốn cảm ơn thì cảm ơn. Muốn xin lỗi thì xin lỗi. Và thương ai thì hãy thương khi họ vẫn còn ở đó để nhận được tình thương của mình. Cuộc đời này ngắn lắm. Đừng hẹn yêu thương, tình bạn và những mối quan hệ mình trân quý vào một ngày “hôm nào rảnh”. Vì đôi khi đến lúc mình rảnh rồi, người mình muốn gặp lại không còn nữa.

About